Forum Home Your IP: 54.225.31.188

Trang 1 của 6 12345 ... CuốiCuối
Kết quả 1 đến 10 của 51

Chủ đề: Nỗi buồn nhạc công

  1. #1
    Đại Học

    Ngày tham gia
    18-03-2010
    Đang ở
    Bình Sơn - Quảng Ngãi
    Bài viết
    423
    Thanks
    5,167
    Được THANKS 4,396 lần

    Nỗi buồn nhạc công

    Hoá ra cái nghề làm Nhạc công cũng lắm bức xúc.
    Thôi thì sinh ư nghệ tử ư nghệ. Anh em đã mang cái nghiệp vào thân thì phải theo nó suốt đời.
    Xin chia sẻ cùng anh em một bài viết trên trang Giadinh.net:

    Nhạc công là những thành viên trong một ban nhạc chuyên đệm đàn cho ca sĩ hát. Sự thành công của một ca khúc mang nhiều yếu tố nhưng không thể thiếu sự cộng hưởng giữa ca sĩ và nhạc đệm.

    Chính vì thế mà từ rất xa xưa và ở khắp nơi trên thế giới, giữa ca sĩ và ban nhạc luôn gắn kết một cách mật thiết. Nhưng trong khoảng mười năm trở lại đây, đã có một "vật thể" chen vào giữa mối quan hệ này và để lại nhiều hệ lụy. Đó chính là chiếc đĩa ghi âm nhạc đệm!

    Tại sao có đĩa nhạc đệm? Có lẽ bởi các nhà tổ chức chương trình ca nhạc do hạn chế về kinh phí hoặc muốn "tiết kiệm" nên không mời nhạc sĩ phối âm phối khí cho các ca khúc trong chương trình, hoặc không chi tiền cho ban nhạc (nếu ban nhạc này có khả năng phối âm phối khí). Do đó xảy ra tình trạng các ban nhạc tuy có tập dượt với ca sĩ nhưng chỉ đệm làm nền, không có được sự "đầy đặn" của một ca khúc được phối hoàn chỉnh. Rồi nếu là ca sĩ "chạy sô" thì cùng một ca khúc nhưng mỗi ban nhạc ở mỗi tụ điểm lại có cách đệm khác nhau. Điều này khiến ca sĩ khá vất vả để "thích ứng" với từng ban nhạc...

    Những năm đầu thập niên 1990, ở TP.HCM bắt đầu phát triển các phòng thu (studio), nhiều người có giọng hát tốt (kể cả ca sĩ) đổ xô đến các studio để làm album riêng cho mình. Thế rồi, có những ca sĩ lấy phần phối khí đã thu ở trong các studio ra hát trong các buổi diễn của mình và công chúng thấy hay hơn là có một ban nhạc đệm bình thường. Nhất là khi phong trào karaoke du nhập vào Việt Nam, một số ca sĩ không có điều kiện thu phần nhạc đệm trong các studio bèn lấy phần nhạc đệm trong karaoke ra hát. Nếu "rủng rỉnh" tiền bạc thì ca sĩ chọn một số bài hát "tủ" để nhờ các nhạc sĩ (hoặc thuê studio) phối âm phối khí riêng cho mình, cách làm này đã tạo được hiệu quả cao về hiệu ứng công chúng. Từ đó các ca sĩ đua nhau thu nhạc phối riêng cho mình qua hình thức đĩa nhạc đệm và đẩy các ban nhạc vào chỗ... thất nghiệp!

    Bạn Vũ Duy - Trưởng ban nhạc của Đài tiếng nói nhân dân TP.HCM phát biểu: "Em làm ở Đài Phát thanh dù lương bổng không nhiều nhưng được cái công việc khá ổn định. Trong giới nhạc công, chỉ một số ít xuất thân từ Nhạc viện, còn lại phần đông là tự học, tự bươn chải đưa đến tình trạng nhạc công thì nhiều mà chỗ làm thì ít nên chuyện thất nghiệp là nguy cơ phải đối mặt dài dài... Đáng sợ nhất là từ khi có hiện tượng ca sĩ xài đĩa nhạc đệm. Lắm lúc ban nhạc phải trơ mặt đứng "làm tượng".

    Niềm vui của nhạc công là được chơi nhạc, được thể hiện mình chứ đứng "làm tượng" thì... kỳ quá ! Thu nhập của nhạc công thì "ba cọc, ba đồng" (từ năm, bảy chục cho đến hơn trăm ngàn mỗi đêm), trong khi có nhiều người nuôi vợ con bằng nguồn thu nhập chính này. Đã thế, nhiều tụ điểm lại thích thay đổi nhạc công nên nhiều người cứ phải nay làm đây, mai làm đó, chạy vạy, xin xỏ rất là tội nghiệp! Thậm chí có nơi không "xài" ban nhạc, chỉ dùng đĩa nhạc đệm...".

    Chỉ còn những chương trình lớn mới có những ban nhạc chơi "Live"

    Chị Thu Anh (nhạc công violon) cho rằng: "Các ca sĩ đừng quá lạm dụng đĩa nhạc đệm, bởi khi đó sẽ làm cho sân khấu lỏng lẻo với một khoảng trống ở phía sau. Nên loại bỏ dần thói quen này trừ những trường hợp bất khả kháng (chẳng hạn được mời hát đột xuất, đi hát xa... không kịp thời gian tập với ban nhạc). Ngoài ra, cũng phải nói đến cái tình người - tình nghệ sĩ với nhau. Giới nhạc công cũng có lòng tự trọng, vừa đệm cho ca sĩ A. hát xong, đến lượt ca sĩ "diva" thì ban nhạc phải bỏ trống đàn rút vào hậu trường. Tôi thấy có cái gì đó hơi bất nhẫn!".

    Bạn Anh Quân (tức By Bass) bức xúc : "Nhục lắm ! Tôi đã hơn 20 năm trong nghề. Được đào tạo đàng hoàng lại phải chịu thất nghiệp vì không đồng ý làm "casscadeur". Mức thù lao của mình đáng được 150 ngàn đồng một đêm thì chủ tụ điểm hỏi 60 - 70 ngàn đồng mày có đánh không? Không thì để tao kêu mấy đứa "casscadeur". Ai đời mình phải đi thi mới có giấy phép biểu diễn nghệ thuật chuyên nghiệp, vậy mà... Đã từng có bản nhạc Kiếp cầm ca, nay xin viết giùm bản Kiếp cầm...đờn !".

    Đĩa nhạc đệm chỉ tiện dụng cho ca sĩ ở chỗ không mất công tập với ban nhạc (nghĩa là tước luôn khoản thù lao dành cho nhạc công), giải quyết được nhu cầu hát đột xuất và không sợ "lạc tông" nhưng lại khiến ca sĩ hát một cách máy móc, rập khuôn như cái kiểu "hát karaoke không chữ". Nhạc công và ca sĩ sẽ không có được những phút giây "phiêu linh" một cách ngẫu hứng xuất thần. Và cũng chính từ đĩa nhạc đệm mà, nếu ca sĩ không tự trọng sẽ dễ dàng chuyển qua "hát nhép" - một hiện tượng rất phi nghệ thuật đang bị lên án gay gắt.

    Bức xúc từ nhạc công

    Guitar bass Lý Được: "Vai trò của ban nhạc bây giờ mờ nhạt lắm. Có cũng được, không có cũng chẳng sao, vì ca sĩ vẫn thích và thường hát với nhạc nền thu sẵn. "Cay đắng" hơn, tôi còn biết trong một số chương trình, để đảm bảo chất lượng âm thanh, ban nhạc chỉ đứng cho đẹp sân khấu, chứ thật ra không làm công việc của mình. Vẫn biết hát với ban nhạc sẽ không "mượt" bằng hát play back, nhưng cái chất live của ban nhạc sẽ tạo cảm hứng cho ca sĩ, và họ sẽ hát có hồn hơn. Là một nhạc công lâu năm, phần nào hiểu được trăn trở của anh em đồng nghiệp, tôi mong rằng tình trạng này sẽ mau chóng được khắc phục, không chỉ vì quyền lợi riêng của chúng tôi, mà để các sân khấu "lửa" hơn, sống động hơn một cách thực sự!".

    Nhạc sĩ Lê Quang (Ban nhạc New Friend): "Một số phòng trà và chương trình ca nhạc truyền hình (Con đường âm nhạc, Bài hát Việt) làm theo tiêu chí hát với ban nhạc, cho thấy chút khởi sắc đối với anh em nhạc công, tuy nhiên tình trạng hát với nhạc nền thu sẵn vẫn "chiếm lĩnh" ở nhiều sân khấu. Không phải nhạc công bây giờ không hay bằng những thế hệ trước, nhưng chính vì lý do trên nên họ không có điều kiện cọ xát với nghề, rồi dần dần mất đi hứng thú khi đánh, niềm đam mê cũng giảm theo. Vì thấy nó bấp bênh, nên người chơi nhạc giỏi đều rút vào phòng thu hoạt động (cười)".

    Nhạc sĩ-pianist Trọng Hiếu: "Anh em chúng tôi bức xúc vấn đề này lâu lắm rồi, nhưng chẳng có diễn đàn nào để chia sẻ. Trong khi một nhạc công cũng học hành bài bản hẳn hoi, luyện tập công phu mới được lên sân khấu, nên nhiều khi chúng tôi thấy tự ái ghê gớm khi mình đứng trên sân khấu chỉ để làm cảnh cho người hát. Lương tâm nghề nghiệp không cho phép, nhưng vì "thời thế" đã vậy, rồi vì kế sinh nhai, biết sao bây giờ! Không thể phủ nhận vai trò của nhạc công trong đời sống ca nhạc, nhưng nhiều năm trở lại đây, chúng tôi dường như chỉ là cái bóng. Chúng tôi chỉ mong được "đối xử" công bằng một chút, để anh em hưng phấn làm việc, nâng cao tay nghề".

    Nguồn: [Chỉ thành viên đăng ký mới nhìn thấy link. ]
    Email: khanhhoang73@gmail.com
    Bình Sơn - Quảng Ngãi


  2. #2
    Truly Very Noob

    TheThuongNT's Avatar
    Ngày tham gia
    13-03-2010
    Đang ở
    Hải Phòng citi
    Bài viết
    3,790
    Thanks
    34,689
    Được THANKS 29,027 lần
    Nhạc công đàn “nhép”: Vừa thương vừa giận

    Ca sĩ đang tập với ban nhạc chuẩn bị cho đêm diễn – Sân khấu ca nhạc Trống Đồng
    [Chỉ thành viên đăng ký mới nhìn thấy link. ]

    Những hệ lụy từ việc ca sĩ hát nhép là đã sản sinh ra nhạc công “đàn nhép”. Để tìm hiểu thêm về hiện tượng này, chúng tôi đã có dịp trao đổi, gặp gỡ thành viên các ban nhạc trên địa bàn TP.HCM.

    Thật buồn lòng khi câu trả lời chúng tôi nhận được là vì “bát cơm, manh áo”, một số nhạc công đã phải đồng lõa với ca sĩ, người quản lý, BTC trong việc lừa dối khán giả.

    Nhạc công thật sự “sống” khi được chơi nhạc

    Trong một lần trao đổi về vấn đề “đàn nhép”, anh Duy Cần – Trưởng ban nhạc Trống Đồng đã tâm sự: “Nhìn những nhạc công trên sân khấu lúc đó như những cái xác không hồn. Nói thật, nhạc công chúng tôi chỉ thật sự “sống” khi được thả hồn theo nhịp trống, tiếng đàn. Nhưng làm sao chúng tôi “sống” khi “đất” diễn cho nhạc công bị thu hẹp lại. Tôi không phủ nhận chính ban nhạc cũng có lỗi trong việc lừa dối khán giả, nhưng chúng tôi – những nhạc công không có quyền lựa chọn khi “bát cơm manh áo” là nỗi lo hằng ngày”. Anh Hoàng Minh (Ban nhạc Lodge Bụi) thì nói: “Chúng tôi chỉ là một ban nhạc nhỏ chơi cho một quán bar, nhưng chúng tôi thật sự hạnh phúc hơn rất nhiều so với các đồng nghiệp khác vì ở đây, chúng tôi thật sự là những nhạc công, được chơi nhạc với tất cả tài năng của mình. Và sau mỗi đêm diễn, chúng tôi thoải mái đi vào giấc ngủ mà không phải day dứt vì đã lừa dối khán giả”.

    Giải thích về kỹ thuật “hát nhép” và “đàn nhép”, anh Thanh Tùng – Ban nhạc Flamenco – Sami Classical cho biết: “Cùng với sự tiến bộ của kỹ thuật phòng thu, chỉ cần sử dụng đĩa MD thu sẵn là ca sĩ tha hồ “nhép”, ban nhạc thì chỉ cần tắt volume, hoặc là bộ phận âm thanh ngắt micro đến nhạc cụ là ban nhạc tha hồ “múa”, với một vài thủ thuật đơn giản như thế thì người nhạc công vô tư lừa khán giả”. Khi được hỏi thẳng ban nhạc của anh có “đàn nhép” hay không, anh trả lời: “Nếu chúng tôi biểu diễn ở những sân khấu ca nhạc lớn chắc chắn điều đó là không tránh khỏi. Điều trớ trêu là chỉ khi biểu diễn ở tiệc cưới, ở các hội nghị thì lại chơi nhạc “sống”. Tiền thì quan trọng, nhưng có những thứ còn quan trọng hơn tiền”.
    Vì vậy, nhiều nhạc công hiện nay đi biểu diễn ở những tụ điểm sân khấu ca nhạc nhỏ, các quán cà phê hát với nhau chỉ để thỏa niềm đam mê và được xứng với hai từ nhạc công.

    “Đàn nhép”: Thương mà giận


    Điều dễ nhận thấy “đàn nhép” làm cho trình độ của nhạc công ngày càng đi xuống, niềm đam mê nghệ thuật bị thay thế bởi những toan tính về kinh tế cho việc mưu sinh hằng ngày. Hệ quả tất yếu cũng như hát nhép đó chính là sự xuống cấp về đạo đức của người nghệ sĩ, là sự biến mất của lòng tự trọng nghề nghiệp.

    Tự bản thân nhạc công không hề muốn “đàn nhép” vì các lý do bất khả kháng, vì những lo toan cho cuộc sống họ phải trở thành những kẻ tiếp tay cho hát nhép trong việc lừa dối khán giả. Đó là hành vi lừa đảo và phải bị xử lý. Tuy nhiên, đa phần các nhạc công đều bị rơi vào hoàn cảnh bất khả kháng. Đây là một hành vi vừa đáng thương vừa đáng giận, và điều đáng mừng là họ vẫn còn lòng tự trọng nghề nghiệp. Khi được hỏi nhạc công có suy nghĩ gì khi “đàn nhép” cũng bị xử lý như hát nhép, anh Duy Cần thẳng thắn: “Dù muốn hay không thì “đàn nhép” cũng là một hành vi lừa đảo, mà đã lừa đảo thì phải bị xử lý. Là những nhạc công, chúng tôi chấp nhận bị xử phạt, thậm chí là ủng hộ bị xử phạt, nếu như sau đó chúng tôi có “đất sống” để không phải “đàn nhép” nữa”.

    Đã đến lúc phải hành động một cách mạnh mẽ và dứt khoát, có như vậy chúng ta mới trả lại “đất sống” cho các nhạc công, trả lại niềm tin cho khán giả, và trên hết là trả lại sự trong sạch cho nền âm nhạc nước nhà.
    Nguyện đi với anh suốt con đường dài, dù cho khó khăn vẫn chờ ta phía trước

  3. 21 thành viên sau đây đã bấm nút Thanks (gửi lời cảm ơn) tới TheThuongNT cho bài viết hữu ích này:


  4. #3
    Manager
    Mykinyeu's Avatar
    Ngày tham gia
    14-03-2010
    Đang ở
    Hải Dương
    Bài viết
    915
    Thanks
    1,604
    Được THANKS 10,228 lần
    Thực sự nhạc công bây giờ buồn lắm!
    Cách đây 10 năm, anh em mình hăm hở thành lập ban nhạc (The Time) trước hết là để chơi với nhau cho vui, sau thì kiếm tiền. Thời gian đầu ai cũng vui vẻ tham gia đầy đủ các buổi tập, sáng tác , phối khí cho ban nhạc, sau đó ban nhạc thường xuyên tham gia các hoạt động âm nhạc lớn của tỉnh như các Hội diễn, giải Sao Mai...v..v vui lắm, mình nhớ có lần ban nhạc đi hội diễn tại Hạ Long, cả chương trình có 3 bài hát thôi, nhưng tập luyện cả tháng, đi hội diễn ở một tuần, gặp gỡ anh em, nhậu nhẹt tới số.
    Thời gian qua đi, các anh em lập gia đình, ai cũng bận bịu cả không có điều kiện tập luyện thường xuyên nữa, cộng với việc tiết kiệm chi phí nên họ chỉ thuê 1 Keyboard, ban nhạc gần như không hoạt động, có khi 2 năm mới chơi cùng nhau một lần.
    Ôi! thời oanh liệt nay còn đâu, giờ thì cặm cụi bên máy tính làm Sequence, đi chơi nhạc một mình thì chủ yếu là hội nghị tổng kết công tác chăn nuôi, 5 năm phụ nữ giỏi việc nước đoảng việc nhà, thôi thì cũng chấp nhận vậy. Qua cơn bĩ cực đến ngày thái lai! Sợ rằng không bao giờ có band nữa vì mấy ai học Drums và ghitar nữa đâu, toàn học key để nhanh kiếm tiền thôi! Ở chỗ mình đoàn ca múa tìm mấy năm nay chưa có tay Drummer nào, tay Basser thì kém mà cũng chẳng tìm thấy người thay, Phong_lead thì 40 rồi mà chẳng thấy tay ghitar nào đến xin việc cả!
    Vài dòng chia sẻ cùng anh em nhạc công!
    Buồn!

  5. 26 thành viên sau đây đã bấm nút Thanks (gửi lời cảm ơn) tới Mykinyeu cho bài viết hữu ích này:


  6. #4
    Manager
    Oldman's Avatar
    Ngày tham gia
    27-05-2010
    Đang ở
    Sài Gòn
    Bài viết
    1,827
    Thanks
    37,909
    Được THANKS 13,343 lần
    Bạn có một đam mê, và đam mê đó giúp bạn làm ra tiền, sống được với đam mê và và thực hiện được đam mê, chẳng phải là hạnh phúc cả đời rồi sao.

  7. 14 thành viên sau đây đã bấm nút Thanks (gửi lời cảm ơn) tới Oldman cho bài viết hữu ích này:


  8. #5
    PTTH
    chomotnuayeuthuong's Avatar
    Ngày tham gia
    18-06-2010
    Đang ở
    Bên kia thế giới
    Bài viết
    53
    Thanks
    74
    Được THANKS 209 lần
    Hãy cứ đam mê, bằng tất cả tâm hồn, cuộc sống sẽ cho bạn nhiều hơn thế! :cuoi:
    Thức đêm mới biết đêm dài, thức ngày mới biết ngày dài hơn đêm! :h:
    Hãy cứ đam mê, bằng tất cả tâm hồn cuộc sống sẽ cho bạn nhiều hơn thế!
    Ta cứ ngỡ xuống trần chơi một tí. Nào ngờ đâu ở mãi đến hôm nay!

  9. 8 thành viên sau đây đã bấm nút Thanks (gửi lời cảm ơn) tới chomotnuayeuthuong cho bài viết hữu ích này:


  10. #6
    Nghiên Cứu Sinh
    yamaha's Avatar
    Ngày tham gia
    19-03-2010
    Bài viết
    966
    Thanks
    651
    Được THANKS 5,402 lần
    E rằng đó cũng là trào lưu của thời đại . Tôi dám chắc các cụ nhà ta khi mới nghe nhạc của tụi Phú Lang Sa chắc các cụ cũng khó chịu như chúng ta nghe nhạc trẻ bây giờ . Vì cả đời các cụ chỉ có biết nhạc ngũ cung . 50 năm tới biết đâu khi nói tới chơi keyboard thì cũng như bây giờ mình đang bàn luận về cách chơi đàn đá , đàn cò ???
    Thương nữ bất tri vong quốc hận.
    Cách giang do xướng Hậu đình hoa

    Hận vong quốc gái buôn sao chẳng hổ
    Bên kia sông hát khúc Hậu Đình Hoa

  11. 6 thành viên sau đây đã bấm nút Thanks (gửi lời cảm ơn) tới yamaha cho bài viết hữu ích này:


  12. #7
    Manager
    Oldman's Avatar
    Ngày tham gia
    27-05-2010
    Đang ở
    Sài Gòn
    Bài viết
    1,827
    Thanks
    37,909
    Được THANKS 13,343 lần
    Chúng ta may mắn hơn rất nhiều người rồi. Chúng ta có một nghề "vô loài", có thể tiếp xúc với tất cả mọi giới, mọi loài. Thượng đế trao cho chúng ta sứ mệnh giải thoát cho mọi loài khỏi những u buồn, đau khổ, ấm ức, bất công... thông qua một con đường rất hòa bình là âm nhạc. Vậy, nên tự hào lãnh nhận sứ mệnh, còn trong khi thực hiện sứ mệnh không tránh khỏi những bực tức do ngoại cảnh, thì sẵn âm nhạc đó, ta tự giải thoát cho ta.

  13. 12 thành viên sau đây đã bấm nút Thanks (gửi lời cảm ơn) tới Oldman cho bài viết hữu ích này:


  14. #8
    PTTH

    Ngày tham gia
    29-06-2010
    Đang ở
    hà nội
    Bài viết
    30
    Thanks
    908
    Được THANKS 43 lần
    ha ha. Làm nhạc khổ thế thì học để chơi thôi, đi đánh đàn vừa ít tiền vừa đánh giả vờ. Chán chết

  15. #9
    Cao Đẳng
    Rock Trẻ's Avatar
    Ngày tham gia
    22-06-2010
    Đang ở
    CuChi TPHCM
    Bài viết
    212
    Thanks
    665
    Được THANKS 1,363 lần
    đùng nói vậy chứ.đàn củng là 1 đam mê mà
    ]»————»•«™†ïñh…£ä…çhï… »•«(""Ñgûyễñ Đạt"")™«—————«[

  16. 2 thành viên sau đây đã bấm nút Thanks (gửi lời cảm ơn) tới Rock Trẻ cho bài viết hữu ích này:


  17. #10
    Đại Học
    Rock_bau's Avatar
    Ngày tham gia
    03-05-2010
    Đang ở
    Hải Dương
    Bài viết
    352
    Thanks
    1,648
    Được THANKS 2,245 lần
    Không biết các bác nhạc công bên nhạc mới thế nào chứ ?Bọn em bên dân tộc vẫn khổ lắm các bác ah nghĩ mà cứ thấy tủi thân thế nào đấy .Nói ra thì bảo nói xấu chứ dân tộc vẫn cũ kĩ lắm các bác ah .Bước sang thế kỷ thứ bao nhiêu rồi và các đoàn nghệ thuật đã đổi lên thành nhà hát hết rồi .Mà diễn viên nhạc công bọn em vẫn phải bốc vác sân khấu như những người thợ hồ hôm nào cũng đi từ 2h chiều cũng có hôm phải đi từ sáng hoạc từ hôm trước không kể nắng mưa xuống bốc vác sân khấu mà đâu có phải ít đồ đâu cơ chứ đâu là hàng trăm tấm ván rồi xà cột, sắt thép,hòm xiểng loa đài ánh sang.......khi dựng xong thì trời cũng sẩm tối người cũng giã rời hết chân tay quần áo cũng chuyển màu hết rồi như vậy thì thử hỏi làm sao mà đàn hay mới múa dẻo nữa cơ chứ có những đợt bọn em phải làm mấy tháng giờ như thế đến lỗi mọi người ốm gần hết .Nói chung là mệt lắm không biết bao h mới có tổ sân khấu hậu đài để cho anh em nhác công diễn viên đỡ khổ chứ cứ thế này thì chết mất thôi .Hôm nào đi diễn là đã thấy ngại rồi.
    '' Không làm sân khấu thì nghỉ ở nhà không đi diễn nữa''.Đây là câu nói của một người .........Như thế thì nghệ thuật ở đâu cơ chứ.?

    ''Nghệ sỹ trong vai cửu vạn''


  18. 11 thành viên sau đây đã bấm nút Thanks (gửi lời cảm ơn) tới Rock_bau cho bài viết hữu ích này:


Trang 1 của 6 12345 ... CuốiCuối

Quyền viết bài

  • Bạn Không thể gửi Chủ đề mới
  • Bạn Không thể Gửi trả lời
  • Bạn Không thể Gửi file đính kèm
  • Bạn Không thể Sửa bài viết của mình
  •