Forum Home Your IP: 54.162.173.119

Trang 3 của 4 Đầu tiênĐầu tiên 1234 CuốiCuối
Kết quả 21 đến 30 của 36

Chủ đề: Phương pháp thực hành hát

  1. #1
    Đại Học

    Ngày tham gia
    18-03-2010
    Đang ở
    Bình Sơn - Quảng Ngãi
    Bài viết
    423
    Thanks
    5,167
    Được THANKS 4,395 lần

    Phương pháp thực hành hát

    Lời ngỏ của người đăng bài: Các anh em thân mến, đã là người nhạc công chơi đàn keyboard chắc chắn anh em sẽ phải gặp với rất nhiều thể loại khách hàng, người biết hát, người không biết hát, người hát hay người hát dở (nhưng không biết là mình dở), cũng có khi chúng ta phải tiếp xúc với những yêu cầu chuối cả nải (thậm chí cả vườn), vì vậy việc trang bị những kiến thức (một cách cơ bản) về những món mình có thể gặp là rất quan trọng, ví dụ như là khác hàng yêu cầu hướng dẫn hát, nhờ làm giám khảo cho hát, hoặc ít nhất là thị phạm cho người hát để hát theo phù hợp với phần đệm của mình. Khi đó việc biết về thanh nhạc là rất cần thiết.

    Vấn đề ca hát trước tiên là một phạm trù mang tính "trời cho", nghĩa là trời cho anh chukimson một giọng hát tenor, và ban cho hoangson tui một giọng hát thuốc lào, vv và vv... dù hoangson có tập hát cả đời cũng không thể có giọng hay như chukimson được, vì thế nên trong các bài viết dưới đây sẽ mang đến cơ sở lý thuyết của thanh nhạc cho những người muốn tìm hiểu, bí kíp này có thể giúp cho việc nhận định, thị phạm cho người khác của các nhạc công "có nghề hơn", cũng giúp cho nhạc công có thể nhận ra được một giọng ca hay nhưng "bản năng", so với một giọng ca bình thường nhưng có ý thức về "thanh nhạc".

    CHƯƠNG I

    MỘT SỐ VẤN ĐỀ VỀ CA HÁT
    PHẦN 1: HƠI THỞ TRONG CA HÁT

    Âm thanh xuất hiện từ khe thanh quản do tác động của luồng hơi thở từ phổi đẩy ra làm rung thanh đới. Thanh đới rung lên không phải là một hoạt động thụ động của hệ thống thần kinh trung ương để thực hiện một yêu cầu nào đó, chẳng hạn khi ta muốn nói hoặc muốn hát. Khi đó thanh đới phải căng ra ở một mức độ cần thiết tương ứng với áp lực của hơi thở ở dưới phổi đẩy lên để tạo nên một âm thanh mong muốn. Ý định của người hát muốn hát ở một âm cao, thấp, to, nhỏ được chuyển hóa thành những tác động của hệ thần kinh trung ương điều khiển độ căng của thanh đới tương ứng với âm thanh ta định phát ra, đồng thời, gần như một lúc, điều khiển một áp lực của hơi thở từ phổi đẩy ra tương ứng với độ căng của thanh đới. Hai lực này phải luôn luôn phù hợp với nhau mới có được âm thanh chính xác và có chất lượng. Muốn chủ động điều khiển hoạt động này, người hát phải tập đẩy hơi thở và ghìm hơi thở sao cho những hoạt động đó trở thành thói quen chính xác như người chơi đàn tập bấm đúng những phím đàn, hoặc điều khiển môi, hơi thở, tay bấm khi thổi kèn... những người không biết hát hoặc hát không tốt thì một trong những nguyên nhân là không biết điều khiển hơi thở và không biết điều khiển thanh đới.
    Ngoài chức năng chính cung cấp dưỡng khí cho cơ thể và tác động lên thanh đới để tạo âm thanh, hơi thở trong khi hát còn giải quyết yêu cầu nữa là góp phần làm rõ ý nghĩa của lời hát. Chỗ lấy hơi đồng thời cũng là chỗ ngắt câu, ấn định sự trọn ý, trọn nghĩa của câu hát. Không thể lấy hơi tùy tiện được.
    Email: khanhhoang73@gmail.com
    Bình Sơn - Quảng Ngãi

  2. 15 thành viên sau đây đã bấm nút Thanks (gửi lời cảm ơn) tới Khánh Hoàng cho bài viết hữu ích này:


  3. #21
    Đại Học

    Ngày tham gia
    18-03-2010
    Đang ở
    Bình Sơn - Quảng Ngãi
    Bài viết
    423
    Thanks
    5,167
    Được THANKS 4,395 lần
    *ÂM THANH MỞ VÀ ÂM THANH ĐÓNG:

    Âm thanh mở là âm thanh hát ở âm khu ngực, vị trí âm thanh không sâu, có cảm giác vị trí ở chân răng hàm dưới, hàm dưới buông lỏng, không đưa ra phía trước để âm thanh không bị bẹt và gằn cổ.
    Khi hát với âm thanh đóng, phải mở rộng phần trong của mồm bằng cách buông lỏng hàm dưới, nhấc hàm ếch mềm lên một cách mềm mại. Nguyên âm a hát tròn tiếng, pha chất tròn và gọn của các nguyên âm ô và u. Càng hát lên cao càng phải mở rộng phần trong của mồm, vị trí âm thanh phải chụm, cảm giác như ở đỉnh sống mũi. Phải tăng cường nén hơi thở, thở sâu và nén chặt.

    *ÂM KHU CÁC GIỌNG NỮ:
    Như ta đã biết, giọng nữ chia làm 3 âm khu: âm khu thấp nhất là âm khu ngực, âm khu gồm những nốt ở khoảng trung của giọng là âm khu hỗn hợp, âm khu cao là âm khu giọng óc.
    Âm khu hỗn hợp của giọng nữ mang tính chất tự nhiên, có sẵn. Giọng óc của các giọng nữ có thể coi như sự phát triển cao của giọng hỗn hợp, khó phân biệt chỗ chuyển giọng và chỉ thay đổi chủ yếu về âm lượng. Giọng óc của giọng nữ chỉ cho thấy sự khác biệt với giọng hỗn hợp ở những nốt cao nhất của giọng hát.
    Trước khi chuyển sang các bài tập luyện thanh và ứng dụng vào bài hát, đó là vấn đề tư thế cơ thể trong ca hát.
    Tư thế cơ thể khi hát phải đáp ứng được những yêu cầu như: thuận lợi cho việc phát âm, biểu hiện tình cảm, chuyển động trên sàn diễn hài hoà đẹp mắt.
    Một người có giọng hát hay, có kĩ thuật, nhưng khi đứng hát lại có tư thế xấu, nét mặt, dáng người không phù hợp với nội dung âm nhạc và lời ca đang diễn xuất, thì sẽ hạn chế sự truyền cảm đến người nghe, vì người nghe không chỉ nhắm mắt nghe tiếng hát, mà còn thưởng thức những diễn xuất của ca sĩ thể hiện bằng nét mặt, đôi tay, dáng người…
    Cho nên trước hết cần phải có tư thế cơ thể phù hợp với hình thức, yêu cầu biểu diễn: Tư thế đứng thẳng khi hát đồng ca, hợp xướng; tư thế đứng với các cử động diễn xuất khi hát đơn ca; những tư thế đứng, ngồi, đi lại… khi hát trong các ca cảnh, ca kịch. Tuy vậy trên thực tế, tư thế đứng hát vẫn là tư thế được sử dụng nhiều hơn cả.
    Tư thế đứng hát phải thuận lợi cho việc lấy hơi, nén hơi và phát âm. Muốn thế khi đứng hát, sức nặng của cơ thể hầu như dồn vào một chân, còn chân kia (thường là chân trái) đưa lên phía trước một chút (độ nửa bàn chân). Không nên để trọng lượng cơ thể dồn đều xuống cả hai chân như khi đứng nghiêm, hoặc dang hai chân làm cho cơ thể căng cứng, không đẹp mắt. Trọng lượng cơ thể dường như vào phía sau chỗ thắt lưng, cơ thể không chúi về phía trước hoặc ngả về phía sau. Hai vai hơi kéo về phía sau để cho ngực được thoải mái. Mắt nhìn thẳng, tự hiên và thoải mái, không ngửa cổ hoặc cúi đầu xuống. Hai tay buông lỏng, bàn tay để tự nhiên, không nắm chặt hoặc duỗi thẳng cứng nhắc.
    Bất cứ một sự căng cứng nào của cơ thể đều ảnh hưởng không tốt đến bộ máy phát âm. Việc biểu hiện tình cảm bằng nét mặt và tay phải hài hoà, phù hợp. Có người khi hát thì mắt trợn ngược, hoặc chớp mắt liên tục, nhìn ngang, nhìn ngửa. Một khuyết tật nhiều người mắc phải cần tránh, đó là nhíu lông mày, nhăn trán… do khi tập muốn tưởng tượng vị trí âm thanh cao, tập trung vào phoá trên sống mũi giữa hai lông mày, nên dần dần thành một cố tật không đẹp mắt.
    Khi hát cần sử dụng đúng mức động tác tay. Không nên quá hạn chế cử động của tay, vì nếu hát từ đầu tới cuối bài hát mà tay chỉ buông thõng hoặc nắm vào nhau ở trước ngực thì cơ thể bị gò bó, kém sinh động. Những động tác tay đúng lúc, đúng chỗ sẽ có tác dụng truyền cảm tốt.
    Nói tóm lại, tư thế ca hát tốt vốn là tư thế vững vàng, khoẻ mạnh, nhưng vẫn đảm bảo được vẻ mềm mại, tự nhiên, thoải mái, tạo nên một dáng dấp đẹp mắt. Mọi chuyển động, hoạt động của người hát trên sàn diễn đều phải hài hoà, gắn bó với nội dung tiết mục.
    Tất cả những yêu cầu này phải chú ý từ khi tập các bài luyện thanh để tạo dần một thói quen tốt, thuận lợi cho việc ứng dụng vào bài hát sau này. Việc uốn nắn sửa chữa ngay từ lúc luyện thanh không được coi nhẹ, để tránh những cố tật về tư thế hát, sau này rất khó sửa./.
    Email: khanhhoang73@gmail.com
    Bình Sơn - Quảng Ngãi

  4. 9 thành viên sau đây đã bấm nút Thanks (gửi lời cảm ơn) tới Khánh Hoàng cho bài viết hữu ích này:


  5. #22
    Đại Học

    Ngày tham gia
    18-03-2010
    Đang ở
    Bình Sơn - Quảng Ngãi
    Bài viết
    423
    Thanks
    5,167
    Được THANKS 4,395 lần
    I. CÁC BÀI LUYỆN THANH
    1.Hát liền tiếng (Legato):
    *Bài tập 1:
    Lên dần, xuống dần từng nửa cung đến âm cao nhất và thấp nhất phù hợp
    Ở bài tập này chủ yếu dùng hai nguyên âm i và a. Nguyên âm i về bản chất là nguyên âm tập trung nhất, sắc nhọn và cao nhất về vị trí, cho nên được sử dụng để xác định vị trí âm thanh cao, và khi chuyển sang nguyên âm a, chú ý giữ nguyên vị trí âm thanh đã có, không vì chuyển nguyên âm mà vị trí tụt xuống. Phụ âm m là phụ âm thuận tiện để hướng nguyên âm i và nguyên âm a lên cộng minh đầu, như khi ta tập ngậm mồm hát “hưm”
    *Bài tập 2:
    Ở bài tập này yêu câu cũng giống như bài 1, dùng nguyên âm i và phụ âm m để tìm và xác định vị trí âm thanh cao, chuyển sang nguyên âm a để giữ nguyên vị trí âm thanh. Bật âm thanh (attacca) nhẹ, mềm.
    Chú ý: Vị trí âm thanh có giữ được không là phải dựa trên cơ sở cách đẩy hơi đều đặn, nén hơi, không buông lỏng.
    *Bài tập 3:
    Bài tập số 3 này được xây dựng trên cơ sở nguyên âm a và phụ âm l. Dùng phụ âm l với mục đích tạo cử động cho lưỡi, tạo một bật âm (attacca) mềm mại, sau khi bật âm thanh phát ra cùng một lục phụ âm l và nguyên âm a, đầu lưỡi đặt chấm vào chân răng hàm dưới, không co lưỡi lại hoặc cong lưỡi lên.
    Bài tập này so với hai bài tập trước có thêm một quãng 4 (Son – Đô) trong khi hai bài trên toàn là những quãng 3, nhằm mục đích giúp cho các bạn hướng âm thanh lên vị trí cao qua quãng nhảy tương đối rộng và giữ được vị trí khi xuống thấp (Đô – Son)
    *Bài tập 4:
    Bài tập số 4 được xây dựng trên cơ sở các nguyên âm a và ô. Nguyên âm a “mở” hơn, nguyên âm ô “đóng” hơn. Phải hát với hơi thở sâu, đẩy hơi đều đặn, âm nọ liền với âm kia, vị trí âm thanh phải nông, gọn (tất nhiên so với nguyên âm a, nguyên âm ô tròn hơn, đóng hơn, nhưng giữ vị trí âm thanh thống nhất khi thay đổi nguyên âm). Nguyên âm a không hát bè, toả mà hát tròn tiếng gần như âm ô.
    Với giọng nữ, khi luyện thanh, cần đặc biệt chú ý những nốt chuyển giọng từ âm khu ngực sang âm khu hỗn hợp, cần giữ được sự thống nhất giữa hai âm khu, xoá dần ranh giới giữa âm khu ngực và âm khu hỗn hợp. Ở giọng nữ, việc luyện tập để có một âm vực với âm thanh đều đặn, không có sự thay đổi rõ rệt, thì tập trung chủ yếu vào âm khu giọng hỗn hợp. Không nên sử dụng giọng ngực nhiều quá, đặc biệt không nên hát những âm cao bằng giọng ngực.
    Riêng đối với giọng nữ trầm có thể sử dụng giọng ngực nhiều hơn. Còn với giọng nữ cao trữ tình và nữ cao màu sắc thì nhiệm vụ quan trọng là tập phát triển âm khu cao của giọng. Khi xuống những nốt thấp nhất của âm vực mới hát bằng giọng ngực.
    Cần chú ý rằng tới nốt chuyển giọng, lúc đầu âm lượng có thể nhỏ đi, nhưng cần phải đưa âm thanh ra ngoài, không để cho âm thanh hút sâu vào trong, nếu không âm sắc sẽ mờ và tối. Nén hơi thở liên tục và đều đặn.
    Với giọng nữ cao hoặc giọng nữ trung mà sử dụng giọng ngực hniều quá thì cần làm ngắn bớt âm khu ngực đi và dài âm khu hỗn hợp ra. Bắt đầu tập bằng những nốt cao hơn nốt chuyển giọng rồi hạ thấp dần xuống, cố gắng giữ âm thanh hỗn hợp xuống qua chỗ chuyển giọng đã quen hát từ trước.
    Email: khanhhoang73@gmail.com
    Bình Sơn - Quảng Ngãi

  6. 10 thành viên sau đây đã bấm nút Thanks (gửi lời cảm ơn) tới Khánh Hoàng cho bài viết hữu ích này:


  7. #23
    Đại Học

    Ngày tham gia
    18-03-2010
    Đang ở
    Bình Sơn - Quảng Ngãi
    Bài viết
    423
    Thanks
    5,167
    Được THANKS 4,395 lần
    *Bài tập 5:
    Bài tập số 5 được xây dựng trên cơ sở những âm đi từ cao xuống thấp nhưng liền bậ, trừ một quãng 5 (cuối tiết nhạc 1 chuyển sang đầu tiết nhạc 2 Fa – Đô) Nếu hát liền không lấy hơi giữa hai tiết nhạc. Vẫn là một bài tập hát liền tiếng (legato), nhưng còn có tác dụng giải quyết sự thống nhất giữa các âm khu, nhất là với giọng nữ, chuyển từ âm khu hỗn hợp sang âm khu ngực. Vì bật âm (attacca) từ nốt cao, với nguyên âm ghép i + a và phụ âm l tạo điều kiện tìm được vị trí âm thanh cao, và từ đó hát liền tiếng, đẩy hơi đều đặn trên cơ sở có sự khống chế (nén hơi). Khi đi xuống cố gắng giữ vị trí âm thanh đã có từ nốt cao nhất để không bị tụt xuống giọng ngực, đó là một trong những phương thức xoá nhoà ranh giới giữa hai âm khu.
    Ở những tốc độ hanh dần, chú ý không bỏ nốt, không díu nốt, chuẩn xác về cao độ, nhưng luôn giữ cho âm thanh liền tiếng.
    *Bài tập 6:
    Bài tập số 6 là bài ngoài những yêu cầu về hát liền tiếng, giữ vị trí âm thanh, tạo sự thống nhất về chất lượng âm thanh ở các âm khu, khống chế (nén) hơi thở, đẩy hơi đều đặn… còn đặc biệt đặt ra yêu cầu về độ chuẩn xác âm thanh, nhất là quãng nửa cung (2 thứ) giữa Xi – Đô lúc đi lên và Fa – Mi lúc đi xuống.
    Người tập chú ý đến cách lấy hơi và đẩy hơi của mình, chú ý đến khẩu hình bên ngoài và đặc biệt tập nhấc hàm ếch mềm cùng một lúc với đẩy hơi vào bằng cách tưởng tượng như ngáp khi buồn ngủ, hàm dưới buông lỏng.
    Với nam giới, dễ dàng phát hiện hàm ếch có nhấc lên hay không bằng cách theo dõi trước gương, hoặc đặt tay nhẹ vào cổ họng xem chỗ yết hầu có tụt xuống thấp hay không.
    Khi ta nuốt thức ăn, nuốt nước bọt, yết hầu đẩy lên cao. Khi ta ngáp ngủ, yết hầu tụt thấp xuống, còn lại ở trạng thái bình thường chỗ lộ hầu nằm yên, không dâng lên và cũng không tụt xuống./.
    Email: khanhhoang73@gmail.com
    Bình Sơn - Quảng Ngãi

  8. 10 thành viên sau đây đã bấm nút Thanks (gửi lời cảm ơn) tới Khánh Hoàng cho bài viết hữu ích này:


  9. #24
    Đại Học

    Ngày tham gia
    18-03-2010
    Đang ở
    Bình Sơn - Quảng Ngãi
    Bài viết
    423
    Thanks
    5,167
    Được THANKS 4,395 lần
    2.Hát âm nảy, ngắt tiếng (Staccato):

    Khi tập hát âm nảy, các bạn nên xem kĩ phần hướng dẫn cách hát âm nảy như đã giới thiệu ở Chương I như: Mở mồm cho đúng, không chúm môi ở trên, chìa môi dưới mà nhếch môi ở trên như khi cười, hơi thở đều đặn, nhẹ nhàng, ổn định… Cách hát này chủ yếu dành cho các giọng nữ, giọng nam ít sử dụng hơn, nó đặc biệt cần thiết với giọng nữ cao. Trong giờ luyện thanh chỉ nên tập hát âm nảy sau khi đã tập các bài mẫu luyện âm bình thường.
    Khi giọng hát đã mềm mại và linh hoạt sau thời gian khởi động ban đầu mới có điều kiện hát tốt những âm nảy. Đối với bài tập âm nảy có thể hát lên cao dần, cao hơn những bài tập mẫu âm thông thường, nhưng không nên hát xuống thấp quá, sẽ ít tác dụng.

    *Bài tập 1:
    Ở bài tập này nốt xuất phát thấp nhất là nốt Đô1, cho nên bài tập này nên lên cao dần từng nửa cung đến độ cao phù hợp với giọng, có thể cao hơn các bài tập thông thường khác, vì âm nảy do nhẹ, nảy, gọn, cho nên thuận tiện hơn cho việc phát triển các nốt cao, vì không tốn sức, đẩy hơi có đà, có lực hơn.

    *Bài tập 2:
    Bài tập này cũng sử dụng nguyên âm a và phụ âm l, nhưng trong quá trình tập luyện các bài tập luyện thanh nói chung, ta có thể thay những nguyên âm khác nhau, những phụ âm khác nhau.
    Mỗi nguyên âm có tính chất riêng biệt, khi tập các bạn nên chọn những nguyên âm phù hợp với giai điệu của bài tập và giải quyết được yêu cầu của âm thanh.
    Nguyên âm a là nguyên âm thường được sử dụng nhiều. Nguyên âm này có tính chất sáng, mở. Nhưng khi hát ở âm khu cao, nếu chưa nắm vững cách hát âm thanh đóng thì sẽ dễ có âm thanh bè, toả hoặc gằn cổ. Đối với các giọng nữ, dùng nguyên âm a khi hát ở âm khu cao sẽ thuận lợi hơn, tuy vậy nguyên âm a cũng dễ bị sâu khi hát những nốt chuyển giọng. Bởi vậy khi hát nguyên âm a nên chú ý đặt vị trí sao cho gọn gàng, khi hát ở âm khu cao nên tròn tiếng lại, gần với nguyên âm ô.

    *Bài tập 3:
    Bài tập này so với 2 bài tập trước thì khó hơn, do tầm cữ rộng hơn, từ nốt Đô1 đến nốt Son2, do đó thời gian đầu không cần dịch lên cao hoặc xuống thấp. Với giọng nam cao, bài tập này với quãng nhảy Mi2 – Son2, là đã có sự chuyển giọng từ âm khu ngực lên âm khu đầu cho nên không cần tập nhiều. Bài tập này phù hợp với giọng nữ cao hơn, tuy cũng có chuyển giọng từ âm khu ngực sang âm khu hỗn hợp, hoặc từ âm khu hỗn hợp sang âm khu giọng óc.
    Có thể dùng chỉ một nguyên âm a cho cả bài tập, nhưng càng lên cao âm a càng tròn lại gần như âm ô.
    Nguyên âm ô có hình dáng phát âm tròn và gọn. Người hát nào có âm thanh bị bè, toè, bẹt, khi luyện thanh nên sử dụng nguyên âm này. Chú ý không nên chúm môi quá khi hát nguyên âm ô ở âm khu cao, mà cố gắng để nguyên âm ô có được tính sáng sủa của nguyên âm a.
    Nguyên âm u có tính chất âm thanh tốt và đóng tiếng. Khi phát âm chưa đúng sẽ cảm thấy khó khăn, nhất là khi hát những nốt cao với nguyên âm này. Nhưng nguyên âm u lại thuận lợi khi tập hát âm thanh đóng. Tuy nhiên, chú ý đừng hát nguyên âm u sâu và tối, không chúm môi quá và cần tăng cường đẩy hơi thở đối với nguyên âm đó./.
    Email: khanhhoang73@gmail.com
    Bình Sơn - Quảng Ngãi

  10. 11 thành viên sau đây đã bấm nút Thanks (gửi lời cảm ơn) tới Khánh Hoàng cho bài viết hữu ích này:


  11. #25
    Đại Học

    Ngày tham gia
    18-03-2010
    Đang ở
    Bình Sơn - Quảng Ngãi
    Bài viết
    423
    Thanks
    5,167
    Được THANKS 4,395 lần
    3.Hát nhanh:

    *Bài tập 1:
    Bài tập này sử dụng nguyên âm a và phụ âm l. Tập lên cao dần từng nửa cung và xuống thấp dần từng nửa cung đến cao độ phù hợp.
    Nguyên âm i dễ tạo vị trí nông và tập trung cho âm thanh. Các giọng nữ hát nguyên âm i tương đối thuận lợi. các giọng nam, đặc biệt là giọng nam cao, khi phát âm nguyên âm i cần chú ý giải phóng hàm, buông lỏng phần cuống lưỡi để cho âm thanh không bị nghẹt tiếng, gằn cổ.
    Ở bài tập này, ta có thể dùng nguyên âm i và phụ âm m. Phụ âm m là phụ âm thường được dùng, vì nó cũng thuận lợi cho việc tìm vị trí âm thanh cao. Ghép nguyên âm i với nguyên âm a, chuyển từ nguyên âm i sang nguyên âm a như trong bài tập này sẽ thuận lợi cho việc xác định vị trí và giữ nguyên vị trí âm thanh của nguyên âm i chuyển sang nguyên âm a.


    *Bài tập 2:
    Những bài tập hát nhanh gồm những âm hình chuyển động, phát triển, hát tốc độ tương đối nhanh, mục đích làm cho giọng hát được linh hoạt, nhẹ nhàng, giúp phát triển hơi thở để có thể hát được những câu nhạc dài. Đặc biệt có lợi cho giọng nữ cao và nam cao.
    Ở bài tập này có sự luân chuyển giữa nguyên âm a và nguyên âm i; cần hát cho thật chính xác về cao độ, thoạt đầu với tốc độ tương đối nhanh, dần dần đạt đến tốc độ nhanh, trong khi vẫn rõ từng nốt, không bỏ nốt, nhoè nốt hoặc sai về cao độ. Lấy hơi đúng chỗ, nhanh. Mới tập có thể có một lần lấy hơi thật nhanh ở giữa chừng, dần dần hát liền một hơi.


    *Bài tập 3:
    Ở bài tập này có sự luân phiên của những nguyên âm i, a và ô với phụ âm m. Nguyên âm ô tròn và gọn, thuận tiện cho việc luyện tập âm thanh tròn, chuẩn bị chuyển sang âm thanh đóng ở âm khu cao. Ở âm khu cao, có thể sử dụng thêm nguyên âm u để tập âm thanh đóng. Nhưng nguyên âm ô cần giữ được tính chất sáng sủa của nguyên âm a, còn nguyên âm u không được sâu và tối. Chú ý đừng chúm môi quá và cần tăng cường đẩy hơi ở nguyên âm này./.
    Email: khanhhoang73@gmail.com
    Bình Sơn - Quảng Ngãi

  12. 18 thành viên sau đây đã bấm nút Thanks (gửi lời cảm ơn) tới Khánh Hoàng cho bài viết hữu ích này:


  13. #26
    THCS
    Ngày tham gia
    04-07-2010
    Đang ở
    Tp.HCM
    Bài viết
    5
    Thanks
    16
    Được THANKS 23 lần
    Cám ơn bài viết rất hữa ích cho mọi người, hãy tập ngay nhé các ACE mình cũng xem để biết thêm về môn học này.

  14. #27
    THCS
    Ngày tham gia
    10-01-2011
    Đang ở
    CAN
    Bài viết
    5
    Thanks
    23
    Được THANKS 121 lần
    Cám ơn bài viết hữu ĩch , công phu , thích hợp cho nhạc - lời Việt
    Xin viết thêm về cách luyến, láy khi hát dân ca.

  15. #28
    THCS
    Ngày tham gia
    19-02-2012
    Đang ở
    sdfsdfsdf
    Bài viết
    4
    Thanks
    0
    Được THANKS 0 lần
    Bài viết rất có đầu tư, cảm ơn bạn rất nhiều

  16. #29
    THCS
    Ngày tham gia
    25-04-2012
    Đang ở
    Hồ Chí Minh
    Bài viết
    5
    Thanks
    23
    Được THANKS 2 lần
    Cảm ơn bạn nhiều, thật là một tài liệu bổ ích để tự tập hát

  17. #30
    ViAnhEm.com Supporter
    LongSad's Avatar
    Ngày tham gia
    02-05-2011
    Đang ở
    Yên Bái
    Bài viết
    1,183
    Thanks
    7,141
    Được THANKS 8,132 lần
    Ngày xưa học dốt nhất lớp thanh nhạc! thày bảo âm sắc giọng có mà yếu quá :p chứ không em theo nghiệp hát cũng nên, cảm ơn bác Khánh Hoàng chia sẻ nhé
    Name:LongSad™
    Yahoo: nguyenlong_evn
    Sdt: 0988.12.85.86

Trang 3 của 4 Đầu tiênĐầu tiên 1234 CuốiCuối

Quyền viết bài

  • Bạn Không thể gửi Chủ đề mới
  • Bạn Không thể Gửi trả lời
  • Bạn Không thể Gửi file đính kèm
  • Bạn Không thể Sửa bài viết của mình
  •