Forum Home Your IP: 54.80.103.120

Trang 2 của 4 Đầu tiênĐầu tiên 1234 CuốiCuối
Kết quả 11 đến 20 của 36

Chủ đề: Phương pháp thực hành hát

  1. #1
    Đại Học

    Ngày tham gia
    18-03-2010
    Đang ở
    Bình Sơn - Quảng Ngãi
    Bài viết
    423
    Thanks
    5,167
    Được THANKS 4,395 lần

    Phương pháp thực hành hát

    Lời ngỏ của người đăng bài: Các anh em thân mến, đã là người nhạc công chơi đàn keyboard chắc chắn anh em sẽ phải gặp với rất nhiều thể loại khách hàng, người biết hát, người không biết hát, người hát hay người hát dở (nhưng không biết là mình dở), cũng có khi chúng ta phải tiếp xúc với những yêu cầu chuối cả nải (thậm chí cả vườn), vì vậy việc trang bị những kiến thức (một cách cơ bản) về những món mình có thể gặp là rất quan trọng, ví dụ như là khác hàng yêu cầu hướng dẫn hát, nhờ làm giám khảo cho hát, hoặc ít nhất là thị phạm cho người hát để hát theo phù hợp với phần đệm của mình. Khi đó việc biết về thanh nhạc là rất cần thiết.

    Vấn đề ca hát trước tiên là một phạm trù mang tính "trời cho", nghĩa là trời cho anh chukimson một giọng hát tenor, và ban cho hoangson tui một giọng hát thuốc lào, vv và vv... dù hoangson có tập hát cả đời cũng không thể có giọng hay như chukimson được, vì thế nên trong các bài viết dưới đây sẽ mang đến cơ sở lý thuyết của thanh nhạc cho những người muốn tìm hiểu, bí kíp này có thể giúp cho việc nhận định, thị phạm cho người khác của các nhạc công "có nghề hơn", cũng giúp cho nhạc công có thể nhận ra được một giọng ca hay nhưng "bản năng", so với một giọng ca bình thường nhưng có ý thức về "thanh nhạc".

    CHƯƠNG I

    MỘT SỐ VẤN ĐỀ VỀ CA HÁT
    PHẦN 1: HƠI THỞ TRONG CA HÁT

    Âm thanh xuất hiện từ khe thanh quản do tác động của luồng hơi thở từ phổi đẩy ra làm rung thanh đới. Thanh đới rung lên không phải là một hoạt động thụ động của hệ thống thần kinh trung ương để thực hiện một yêu cầu nào đó, chẳng hạn khi ta muốn nói hoặc muốn hát. Khi đó thanh đới phải căng ra ở một mức độ cần thiết tương ứng với áp lực của hơi thở ở dưới phổi đẩy lên để tạo nên một âm thanh mong muốn. Ý định của người hát muốn hát ở một âm cao, thấp, to, nhỏ được chuyển hóa thành những tác động của hệ thần kinh trung ương điều khiển độ căng của thanh đới tương ứng với âm thanh ta định phát ra, đồng thời, gần như một lúc, điều khiển một áp lực của hơi thở từ phổi đẩy ra tương ứng với độ căng của thanh đới. Hai lực này phải luôn luôn phù hợp với nhau mới có được âm thanh chính xác và có chất lượng. Muốn chủ động điều khiển hoạt động này, người hát phải tập đẩy hơi thở và ghìm hơi thở sao cho những hoạt động đó trở thành thói quen chính xác như người chơi đàn tập bấm đúng những phím đàn, hoặc điều khiển môi, hơi thở, tay bấm khi thổi kèn... những người không biết hát hoặc hát không tốt thì một trong những nguyên nhân là không biết điều khiển hơi thở và không biết điều khiển thanh đới.
    Ngoài chức năng chính cung cấp dưỡng khí cho cơ thể và tác động lên thanh đới để tạo âm thanh, hơi thở trong khi hát còn giải quyết yêu cầu nữa là góp phần làm rõ ý nghĩa của lời hát. Chỗ lấy hơi đồng thời cũng là chỗ ngắt câu, ấn định sự trọn ý, trọn nghĩa của câu hát. Không thể lấy hơi tùy tiện được.
    Email: khanhhoang73@gmail.com
    Bình Sơn - Quảng Ngãi

  2. 15 thành viên sau đây đã bấm nút Thanks (gửi lời cảm ơn) tới Khánh Hoàng cho bài viết hữu ích này:


  3. #11
    Đại Học

    Ngày tham gia
    18-03-2010
    Đang ở
    Bình Sơn - Quảng Ngãi
    Bài viết
    423
    Thanks
    5,167
    Được THANKS 4,395 lần
    b)Hát nhanh:
    Hát nhanh là cách hát những giai điệu một cách linh hoạt, rõ ràng, gọn gàng. Đó cũng là một yêu cầu quan trọng của nghệ thuật ca hát.
    Giọng hát nào cũng có thể hát nhanh nếu chú trọng luyện tập phát triển kĩ thuật hát nhanh. Tất nhiên loại giọng cao, nhẹ nhàng thuận lợi cho việc luyện tập hát nhanh hơn là giọng trầm. Kĩ thuật hát nhanh đặc biệt cần thiết cho giọng nữ cao màu sắc (soprano coloratura) để thực hiện những yêu cầu kĩ thuật kĩ xảo, linh hoạt, thể hiện sự vui tươi, trong sáng, ríu rít như tiếng chim hót.
    Nói chung phong cách thanh nhạc thời nay ít đòi hỏi sử dụng kĩ thuật hát nhanh như phong cách thanh nhạc thời xưa, nhất là trong các vở ca kịch…Tuy nhiên dù sao thì kĩ thuật hát nhanh ngày nay vẫn cần cho cho một ca sĩ. Tập hát nhanh cũng như tập thể dục cho giọng hát vậy, giúp cho giọng hát phát triển tốt, nhẹ nhàng, linh hoạt, hơi thở cũng dần tiết kiệm, hát được câu nhạc dài hơn. Hát nhanh giúp cho ca sĩ biết điều chỉnh giọng hát của mình tốt hơn, luyện những nốt cao thuận lợi hơn, vì khi hát nhanh, âm thanh sẽ lướt nhanh cùng hơi thở và có điều kiện lên cao dễ hơn, có đà hơn.
    Khi tập hát nhanh, phải chú ý lấy hơi sâu và nhanh, vì lấy hơi chậm sẽ ảnh hưởng đến tốc độ và làm cho âm thanh bị nặng nề. Phải đẩy hơi nhẹ nhàng, liên tục. Luôn chú ý đến sự chuẩn xác về cao độ, không bỏ nốt, âm thanh phải rõ ràng, hàm dưới phải buông lỏng, vị trí của âm thanh phải cao và không hút vào sâu.
    Ở 2 bài tập này đều có dấu legato từ đầu đến cuối câu nhạc, cho nên tuy nhanh và nhiều âm khác nhau, nhưng vẫn phải đảm bảo hát liền tiếng, không bỏ nốt nào. Muốn hát được liền một hơi câu nhạc, cần lấy hơi vào sâu, nén hơi thở và phát ra âm thanh, sử dụng linh hoạt khẩu hình bám sát những nguyên âm. Có thể tập bằng tốc độ chậm trong phạm vi hơi thở cho phép, sau đó nhanh dần.
    Email: khanhhoang73@gmail.com
    Bình Sơn - Quảng Ngãi

  4. 5 thành viên sau đây đã bấm nút Thanks (gửi lời cảm ơn) tới Khánh Hoàng cho bài viết hữu ích này:


  5. #12
    Đại Học

    Ngày tham gia
    18-03-2010
    Đang ở
    Bình Sơn - Quảng Ngãi
    Bài viết
    423
    Thanks
    5,167
    Được THANKS 4,395 lần
    c)Hát âm nảy (staccato):

    Hát âm nảy là một yêu cầu kĩ thuật của giọng hát, vì lối hát này có nhiều tác dụng tốt cho việc phát triển giọng hát. Trước hết, âm nảy là phương thức tốt nhất để nắm được cách bật âm thanh (attacca) nhẹ nhàng, gọn tiếng, tạo ra cơ sở để phát triển âm khu cao của giọng hát, vì để lên cao, dùng âm nảy, gọn,, nhanh, như lướt qua các âm cao, rất thuận lợi để sau nhiều lần, sẽ củng cố được âm cao ấy. Âm nảy sẽ tạo ra thói quen bật âm thanh đúng, điều cần thiết phải có khi hát liền tiếng (legato)
    Khi hát âm nảy phải buông lỏng hàm dưới, môi trên hơi nhếch lên để hở hàm răng như khi cười, càng lên cao mồm càng mở rộng hơn. Vị trí âm thanh phải nông (cạn) như phát ra từ chân răng hàm trên. Hơi thở phải liên tục, nhẹ nhàng, không đẩy hơi theo kiểu tống hơi từng đợt vào thanh đới theo từng nốt nhạc, phải giữ cho bụng tương đối ổn định, mềm mại , mà vẫn phải nén hơi.
    Âm nảy còn là biện pháp sửa những sai lệch về âm sắc như hát sâu, tối, gằn cổ. Với yêu cầu phải linh hoạt, trong sáng của âm nảy, âm thanh bắt buộc phải có vị trí nông và cao, giúp khắc phục dần những sai lệch nói trên của giọng hát.
    *Bài tập:
    -Bài tập a: hoàn toàn âm nảy
    -Bài tập b: kết hợp hát liền tiếng (legato) với hát âm nảy (staccato)
    Email: khanhhoang73@gmail.com
    Bình Sơn - Quảng Ngãi

  6. 5 thành viên sau đây đã bấm nút Thanks (gửi lời cảm ơn) tới Khánh Hoàng cho bài viết hữu ích này:


  7. #13
    Đại Học

    Ngày tham gia
    18-03-2010
    Đang ở
    Bình Sơn - Quảng Ngãi
    Bài viết
    423
    Thanks
    5,167
    Được THANKS 4,395 lần
    d)Hát sắc thái to, nhỏ:
    Nắm được kĩ thuật hát những sắc thái to, mạnh (forte), hoặc nhỏ (piano) hoặc từ nhỏ đến to, to dần (cresendo), từ to đến nhỏ, nhỏ dần (diminuendo) là yêu cầu không thể thiếu được đối với một người hát.
    Ta thử hình dung ca sĩ hát một bài hát (cho dù là một hành khúc, chứ chưa nói đến một bài hát trữ tình), mà từ đầu đến cuối toàn hát to – chỉ một sắc thái ấy – thì sẽ kém hấp dẫn biết bao.
    Trong một bài hát, tình cảm được thể hiện một phần bằng những sắc thái thay đổi to, nhỏ của một nốt nhạc hoặc cả câu nhạc, bằng cả sự tương phản giữa to và nhỏ…
    Luyện tập hát to, nhỏ, to dần, nhỏ dần là một vấn đề khó, vì điều quan trọng là khi thay đổi âm lượng nhưng vẫn giữ được chất lượng âm thanh. Muốn đạt được yêu cầu đó phải thực hiện mấy điểm sau đây:
    -Lấy hơi sâu, đẩy hơi đều đặn, liên tục (không đẩy hơi ồ ạt, đột ngột). Kết hợp với hơi thở đó, phải mở rộng mồm phía trong bằng cách nhấc hàm ếch mềm và buông lỏng hàm dưới.
    -Âm thanh phát triển to dần, nhỏ đi dần, không đột ngột. Hát vuốt nhỏ dần tương đối khó hơn so với hát to dần, nhất là ở nốt cao. Âm thanh phải di chuyển đều đặn, đừng nhỏ đột ngột, nén hơi thở cho tốt, vì nếu buông lỏng hơi thở, âm thanh sẽ bị gãy khúc.
    Khi hát nhỏ dần, mồm không nên khép lại, vẫn phải giữ độ mở cần thiết ở bên trong mồm để khi âm thanh vuốt nhỏ đi sẽ không bị nghẹt, gãy mà kéo dài được liên tục, nhỏ dần dần và âm thanh chuyển dần vào hốc mũi.
    *Bài tập:
    Bài tập này mục đích để tập xử lí sắc thái to dần, nhỏ dần. Cho nên ở đây dùng các kí hiệu âm nhạc để chỉ sự to dần, nhỏ dần
    ppp: cực nhỏ
    pp: nhỏ vừa
    p: nhỏ
    mf: hơi to
    f: to
    Cũng có thể dùng các kí hiệu khác trực quan hơn để chỉ sự to dần ( < ) và nhỏ dần ( > )
    To dần: < cresc
    Nhỏ dần: > dim

    Email: khanhhoang73@gmail.com
    Bình Sơn - Quảng Ngãi

  8. 5 thành viên sau đây đã bấm nút Thanks (gửi lời cảm ơn) tới Khánh Hoàng cho bài viết hữu ích này:


  9. #14
    Đại Học

    Ngày tham gia
    18-03-2010
    Đang ở
    Bình Sơn - Quảng Ngãi
    Bài viết
    423
    Thanks
    5,167
    Được THANKS 4,395 lần
    Phần 8:

    XỬ LÍ NGÔN NGỮ TRONG CA HÁT


    Xử lí ngôn ngữ trong ca hát có nghĩa là cách xử lí lời ca của bài hát. Đây là một vấn đề tưởng chừng như đơn giản, vì người Việt Nam hát lời ca bằng tiếng Việt (trừ những bài hát nước ngoài không dịch ra lời Việt). Nhưng hoàn toàn trái ngược lại, đây là một công việc phải đặc biệt quan tâm khi tập và biểu diễn một bài hát.
    Một ca khúc bao giờ cũng phải gồm hai phần liên quan mật thiết với nhau, đó là giai điệu và lời ca. Giai điệu đẹp tôn lời ca lên, và lời ca đẹp, giàu hình ảnh, giàu chất thơ làm cho giai điệu dễ thấm vào lòng người hơn.
    Một ca khúc hay, được nhiều người yêu thích, thường phải đẹp cả giai điệu lẫn lời ca, cho nên nhiều tác giả đã chọn những bài thơ hay để phổ nhạc, cho dù việc phổ nhạc cho một bài thơ có sẵn là một việc không dễ làm, làm sao cho nhạc làm nổi ý thơ lên nhưng lại không quá lệ thuộc vào lời thơ.
    Thế nhưng lời ca đẹp, song người hát do không quan tâm nghiên cứu nội dung lời ca một cách thấu đáo, vội vàng, hiểu qua loa, khi thể hiện lại không chuyển tải được sâu sắc những tình cảm hàm chứa trong lời ca, khiến lời ca đẹp ấy mất đi bao nhiêu giá trị thực có của nó.
    Lại cũng có khi, điều này hay xảy ra, nhất là trong lĩnh vực thanh nhạc bác học, nhạc thính phòng, người hát hát bằng tiếng Việt nhưng người Việt Nam nghe cứ tưởng ca sĩ ấy hát bằng tiếng nước ngoài. Nghe âm thanh thấy đẹp, giai điệu thật hay nhưng chẳng hiểu gì cả.
    Hát phải rõ lời, đó là vấn đề trước hết phải quan tâm trong việc xử lí ngôn ngữ ca hát. Ở những bài trước đã có đôi lúc đề cập đến vấn đề này: Luyện giọng bằng những nguyên âm có thể dễ hơn nhiều với hát một bài hát. Vì lời ca đâu chỉ có những nguyên âm a, i, e, ê, o, ô, u! Lời ca phần lớn gồm những nguyên âm và phụ âm, trừ một số cảm thán từ, như: “ôi!”, “a!” hay những hư từ ta gặp trong dân ca Quan họ, trong chèo…
    Phát âm và nhả chữ là hai yêu cầu thống nhất của nghệ thuật ca hát. Hai yêu cầu này gắn bó với nhau, hỗ trợ cho nhau để tạo nên một tiếng hát hoàn chỉnh. Âm thanh đúng tạo điều kiên cho việc nhả chữ rõ ràng. Nhả chữ rõ ràng, đẹp làm cho âm thanh thêm phong phú về màu sắc và tình cảm.
    Nhả chữ rõ ràng hay không tuỳ thuộc vào cách xử lí nguyên âm và phụ âm của các từ trong lời ca. Khi hát cần phải đảm bảo sự âm vang cần thiết của âm thanh, mà muốn có âm vang tốt, cần phải dựa vào các nguyên âm chứ không thể dựa vào các phụ âm, người ta cũng có lí khi cho rằng ca sĩ chỉ hát trên những nguyên âm. Vậy muốn rõ lời thì không thể hát hoàn toàn những nguyên âm, mà phải phát âm những phụ âm nhanh gọn, làm cho bộ phận truyền âm thay đổi rất nhanh những tư thế khác nhau (mồm, môi, lưỡi).
    Trong phong trào ca hát không chuyên, một số anh chị em ca sĩ nghiệp dư thường mắc phải nhược điểm là không phát âm được rõ ràng những chữ có phụ âm khép ở cuối, (có thể do muốn âm thanh được tròn, vang, không bị đưa lên mũi). Nhưng đối với những người có kĩ thuật phát âm tốt thì hai yêu cầu phát âm và nhả chữ thường được giải quyết thoả đáng. Chẳng hạn như gặp những phụ âm khép tiếng ở cuối chữ: C, CH, NH, NG, T, P, N… thì họ xử lí bằng cách không khép lại quá sớm, mà cố kéo dài đủ trường độ nốt nhạc trên những nguyên âm, rồi khép phụ âm và chuyển nó thành một nguyên âm vang ở mũi, khiến cho âm thanh không bị ảnh hưởng mà vẫn rõ lời.
    Một vấn đề nữa liên quan đến xử lí ngôn ngữ trong ca hát là vấn đề bố trí chỗ lấy hơi cho phù hợp, đúng chỗ, vì lấy hơi ngắn hay dài, sâu hay nông đều làm cho âm thanh và lời hát ngắt lại, gần như một dấu phảy hay một dấu chấm phảy trong câu văn vậy. Thí dụ trong câu hát “Người Việt Nam có nghe tên Dôia…aaa, du kích quân của Liên Xô không may sa vào tay thù” thì không thể lấy hơi sau chữ “của” hoặc chữ “sa” vì thiếu hơi được, mà phải bố trí lại chỗ lấy hơi để làm cho câu hát không bị ngắt ngược với ngữ nghĩa, khiến người nghe khó hiểu.
    Email: khanhhoang73@gmail.com
    Bình Sơn - Quảng Ngãi

  10. 5 thành viên sau đây đã bấm nút Thanks (gửi lời cảm ơn) tới Khánh Hoàng cho bài viết hữu ích này:


  11. #15
    Đại Học

    Ngày tham gia
    18-03-2010
    Đang ở
    Bình Sơn - Quảng Ngãi
    Bài viết
    423
    Thanks
    5,167
    Được THANKS 4,395 lần
    Phần 9:

    LỰA CHỌN BÀI HÁT

    Lựa chọn được bài hát phù hợp với giọng hát, khả năng biểu hiện của từng người, với chủ đề của buổi biểu diễn, đối tượng của người nghe là đã đảm bảo được một nửa. (nếu không muốn nói là hơn) cho kết quả biểu diễn. Đó là những điều kiện khách quan, không phụ thuộc vào ý thích riêng của người hát. Tất nhiên nếu phù hợp với mong muốn chủ quan cũng tạo ra sự hưng phấn trong biểu diễn, góp phần cho thành công, nhưng dẫu sao cũng không thể coi nhẹ những điều kiện khách quan đó được.
    Có hai vấn đề cần chú ý khi chọn lựa bài hát, đó là nội dung lời ca và nội dung âm nhạc của bài hát. Tách bạch ra như vậy, nhưng trên thực tế hai yêu tố âm nhạc và lời ca luôn gắn bó với nhau, bài hát tốt, hay thì không thể có sự tương phản giữa lời ca và âm nhạc, mà nhạc hay sẽ tôn ý của lời ca, giúp khắc hoạ sâu ý lời vào tâm hồn người nghe, và lời ca đẹp, trau chuốt, giàu chất thơ trong hình tượng và vần điệu, cũng góp phần làm nổi bật lên vẻ đẹp của âm nhạc.

    1) Chọn bài hát căn cứ vào nội dung lời ca:
    Những bài hát lưu hành phổ biến trong nước ta có nội dung rất phong phú, đa dạng: Ca ngợi Tổ quốc, ca ngượi thiên nhiên đất nước, những chiến công vang dội qua những thời kì dựng nước và giữ nước, những anh hùng của các thời đại. Cũng có những bài hát nói về một quê hương, một địa danh, địa phương cụ thể nào đó, nhưng lại được người trong cả nước yêu thích vì nói lên được ước vọng, tâm trạng chung của mọi người trong một thời điểm nhất định nào đó (Quảng Bình quê ta ơi, Hà Tây quê lụa, Hà Nội niềm tin và hy vọng, Nhớ về Hà Nội,….)
    Có những bài hát nói về một ngành nghề cụ thể, nhưng người ngành nghề khác vẫn yêu thích, chẳng hạn: Tôi, người thợ lò, Mùa xuân trên những giếng dầu, Em đứng giữa giảng đường hôm nay, Bài ca xây dựng, Những ánh sao đêm, …
    Còn có những đề tài về tình yêu, kính thầy, yêu bạn, tình yêu nam nữ là những đề tài muôn thuở.
    Cho nên, dù ở đề tài nào, cần chọn những nội dung trong sáng, lành mạnh, lạc quan, yêu đời, có tác dụng tốt về tư tưởng, thẩm mĩ, đạo đức.
    Bài hát lựa chọn còn phải phù hợp với lứa tuổi, giới tính. Đừng chọn những bài hát đề cập đến những nội dung vượt quá suy nghĩ, nhu cầu lứa tuổi của bản thân người hát và cả đối tượng nghe hát. Chẳng hạn ở lứa tuổi 15, 16 chưa nên chọn những bài hát như Thiên thai, Suối mơ, Cô láng giềng, Cô lái đò… sẽ tạo ra cảm giác già trước tuổi, mà nên chọn những bài hát như Em đi chùa Hương, Bản tăng gô thời cắp sách…. những bài về yêu Tổ quốc, yêu thiên nhiên, tình bạn, tình yêu, kính thầy cô, yêu bố mẹ…
    Cũng không nên chọn những bài có lời ca thể hiện quá rõ giới tính nam hoặc nữ (tuy thông thường cũng có thể sửa lời đôi chút)


    2) Chọn bài hát căn cứ vào âm nhạc:
    -Tầm cữ giọng phù hợp, không lên quá cao, không xuống quá thấp, hoặc không kéo quá dài, “treo” ở một âm khu cao quá hoặc thấp quá so với giọng của mình. Tất nhiên có thể xử lí bằng cách dịch giọng lên cao hoặc xuống thấp, nhưng không phải bài hát nào cũng xử lí theo cách đó được, có khi bớt âm cao lại thêm những âm trầm không hợp giọn hoặc ngược lại.
    -Tính chất âm nhạc phù hợp với sở trường biểu hiện của mình: vui tươi, dí dỏm, nghịch ngợm, hoặc trữ tình, êm dịu, thiết tha, sâu lắng… Tất nhiên trong khi luyện tập cũng không nên quá phụ thuộc vào khả năng tự nhiên của giọng hát, tự hạn chế, tự bó hẹp mình trong khuôn khổ biểu hiện chỉ một loại bài hát có hình thức, có nội dung cảm xúc phù hợp mà phải cố gắng luyện tập cho khả năng biểu hiện của mình phong phú hơn, đa dạng hơn. Biết hát tốt những bài hát vui, khoẻ mạnh, nhưng cũng phải rèn luyện để hát hay những bài hát trữ tình.
    Email: khanhhoang73@gmail.com
    Bình Sơn - Quảng Ngãi

  12. 5 thành viên sau đây đã bấm nút Thanks (gửi lời cảm ơn) tới Khánh Hoàng cho bài viết hữu ích này:


  13. #16
    Đại Học

    Ngày tham gia
    18-03-2010
    Đang ở
    Bình Sơn - Quảng Ngãi
    Bài viết
    423
    Thanks
    5,167
    Được THANKS 4,395 lần
    Phần 10:

    CHẾ ĐỘ LUYỆN TẬP

    Khi nói đến chế độ luyện tập và phương thức luyện tập, ta chia ra những chế độ chung và những phương thức cụ thể luyện tập một bài hát đã lựa chọn. Chế độ chung bao gồm việc luyện tập hàng ngày, việc bảo vệ, phát triển giọng hát thông qua ăn uống, giấc ngủ, bảo vệ cổ họng,… còn phương thức cụ thể luyện tập một bài hát đã chọn sẽ là những bước cụ thể cần tiến hành khi tập một bài hát.

    1)Chế độ chung cần thiết cho người hát:
    -Luyện tập phù hợp với khả năng, sức khoẻ, không quá ham mê mà bắt giọng hát phải làm việc quá sức. Nhưng dù tập ít hay tập nhiều, điều quan trọng là duy trì thường xuyên, ngày nào cũng tập, trước hết là những bài tập luyện hơi thở, luyện hát liền tiếng, hát nhanh, hát nảy tiếng. Luôn luôn chú ý đến sự điều độ, phát triển dần, không gượng ép. Bài tập luyện hơi thở cũng phải từng bước kéo dài dần, luyện âm thanh cũng mở rộng tầm cữ lên cao xuống thấp dần dần…
    -Với một số lứa tuổi nhi đồng, thiếu niên… phải tuân thủ nghiêm ngặt những yêu cầu bảo vệ giọng, luyện giọng trong thời kì trước khi vỡ giọng, khi vỡ giọng và sau khi vỡ giọng.
    Ngoài ra là một số chế độ rất cần thiết với người học hát, đó là vấn đề ăn ngủ, bảo vệ cổ họng, nhưng tất nhiên là những đòi hỏi nghiêm ngặt cho những người học hát và hát chuyên nghiệp, lấy hát làm nghề nghiệp chính, còn với học sinh, với phong trào sẽ là những kiến thức cần biết nhưng áp dụng nhiều ít là tuỳ theo hoàn cảnh và điều kiện cho phép.

    GIẤC NGỦ:
    Ngủ là thời gian nghỉ ngơi quan trọng của cơ thể, là thời gian phục hồi năng lượng của tế bào thần kinh não, để tiếp tục những khả năng hưng phấn hàng ngày. Giấc ngủ đầy đủ để phục hồi năng lực phải kéo dài từ 7-8 giờ trong một ddêm cho người lớn và 9 giờ cho trẻ em. Tỉ lệ thời gian này tuỳ thuộc vào bản chất hệ thần kinh từng người.
    Nên ngủ vào một giờ tương đối cố định, thành thói quen, sẽ dễ ngủ hơn. Người hát mà mất ngủ thì thần kinh sẽ không nhạy cảm, mà như ta đã biết, hệ thần kinh tác động lớn đến giọng hát; thanh đới mệt, tiếng hát sẽ không được trong sáng, thoải mái và khoẻ khoắn, diễn xuất không được hào hứng, không linh hoạt.
    Trước ngày biểu diễn nên ngủ đủ giấc, không được chơi khuya. Nếu có thể, vào hôm biểu diễn, buổi trưa nên ngủ khoảng 45 phút, sẽ rất có lợi cho giọng hát.
    Email: khanhhoang73@gmail.com
    Bình Sơn - Quảng Ngãi

  14. 5 thành viên sau đây đã bấm nút Thanks (gửi lời cảm ơn) tới Khánh Hoàng cho bài viết hữu ích này:


  15. #17
    Đại Học

    Ngày tham gia
    18-03-2010
    Đang ở
    Bình Sơn - Quảng Ngãi
    Bài viết
    423
    Thanks
    5,167
    Được THANKS 4,395 lần
    ĂN UỐNG:
    -Không nên ăn quá nhiều, quá no trước khi biểu diễn làm cho dạ dày phải làm việc nhiều, gây mệt mỏi cho cơ thể, nặng bụng, khó nén hơi, ghìm hơi lúc hát.
    -Không nên ăn quá chua, quá cay, quá nóng, quá lạnh. Trước khi biểu diễn càng không nên uống lạnh, ăn cay, vì như ta đã biết trong mồm và cuống họng cũng như toàn bộ cơ quan phát âm được bao phủ bởi một màng mỏng gọi là niêm mạc, mà những niêm mạc này dễ bị kích thích bởi những gia vị của đồ ăn, thức uống.

    BẢO VỆ CỔ HỌNG, GIỌNG HÁT:
    -Phải giữ gìn, tránh tình trạng viêm nhiễm đường hô hấp (viêm mũi, viêm họng) vì khi bị viêm những bộ phận này, giọng hát sẽ mất đi những cảm giác quen thuộc đã có khi hát, ảnh hưởng trực tiếp đến chất lượng giọng hát. Khi bị viêm đường hô hấp, niêm mạc sẽ bị tấy đỏ, tiết nhiều nước nhầy trong suốt, dần dần đặc lại thành đờm, thành mủ.
    Phải tập thở bằng mũi, nhất là về mùa đông để hạn chế luồng khí lạnh và bụi. Mùa đông phải giữ ấm chân và cổ họng, chú ý súc miệng nước muối trước khi đi ngủ. Ngửa cổ họng cho nước muối xuống sâu trong họng và xúc mạnh, lâu.
    Nếu bị viêm amyđan phải được bác sĩ tai mũi họng có kinh nghiệm tiến hành, vì kinh nghiệm cho thấy việc cắt bỏ amyđan khôn thận trọng sẽ ảnh hưởng rất lớn đến giọng hát. Tốt nhất là giữ gìn để amyđan không phát triển và không bị viêm bằng cách thực hiện những quy tắc vệ sinh cổ họng.
    Một việc làm quan trọng để bảo vệ giọng hát là duy trì luyện thanh hàng ngày và luyện thanh trước khi biểu diễn, đưng bao giờ hát khi chưa luyện thanh. Điều này cần áp dụng cả cho những người hát không chuyên, cho học sinh trước khi biểu diễn. Nếu là hát đồng ca, hợp xướng, cần cho luyện thanh tập thể bằng vài bài tập nhẹ, như kểu “khởi động” của vận động viên thể thao trước khi luyện tập hoặc thi đấu, như người múa làm những động tác cơ bản trước khi tập hoặc diễn tiết mục, như người nhạc công luyện ngón trước khi tập, diễn tiết mục.
    Email: khanhhoang73@gmail.com
    Bình Sơn - Quảng Ngãi

  16. 5 thành viên sau đây đã bấm nút Thanks (gửi lời cảm ơn) tới Khánh Hoàng cho bài viết hữu ích này:


  17. #18
    Đại Học

    Ngày tham gia
    18-03-2010
    Đang ở
    Bình Sơn - Quảng Ngãi
    Bài viết
    423
    Thanks
    5,167
    Được THANKS 4,395 lần
    2.Những chế độ, phương thức cụ thể khi tập một bài hát:

    Có một số bước cụ thể cần tiến hành khi tập một bài hát mới, nếu tuân thủ được, việc luyệ tập sẽ có hiệu quả tốt.

    *VỠ HOANG BÀI HÁT:
    -Đọc lời ca một vài lần cho quen, sau đó đọc một, hai lần có tính diễn cảm. Việc đọc lời ca trước như vậy rất có lợi, vì lời ca dễ đọc hơn nốt nhạc. Qua việc đọc lời ca, ta còn phần nào hiểu được nội dung của bài hát để bước đầu có những hưng phấn, những cảm xúc khi tập hát, như vậy sẽ dễ thuộc, dễ tìm hình tượng diễn cảm của bài hát.
    -Ghép lời với nhạc: Nếu biết xướng âm tốt thì nên tập phần nhạc bằng cách đọc xướng âm, thỉnh thoảng kiểm tra giai điệu bằng một nhạc cụ nào đó (ghi ta, măng-đô-lin, pianô…) Nếu xướng âm chưa vững, có thể đánh giai điệu trên đàn rồi ghép với lời ca.
    -Nên tập từng câu, từng đoạn, tập kĩ những chỗ khó, đoạn khó cho thật chuẩn xác. Đừng lướt qua, bỏ qua những chỗ có sai sót về cao độ và trường độ. Nếu không, khi đã ăn sâu chỗ sai vào tiềm thức thì sau này rất khó sửa, phải sửa đi, sửa lại rất mất thời giờ.
    -Thoạt đầu tập ở tốc độ chậm, đến khi hát chính xác về cao độ và trường độ, tiết tấu mới tập đúng tốc độ qui định của bài.
    -Đánh dấu những chỗ lấy hơi phù hợp. Trường hợp câu nhạc và lời ca không thống nhất được cùng một chỗ ngắt câu thì nên ưu tiên ngắt câu theo ý của lời ca để khỏi làm sai ý của câu hát.

    *GỌT GIŨA, TẬP SÁNG TẠO:
    Khi đã thuộc bài, là lúc phải trau chuốt, gọt giũa từng câu, từng đoạn.
    -Trước hết, hết sức chú ý hát rõ lời, nhả chữ cho chính xác. Trong bài có những chữ khó phát âm thì phải tập kĩ. Một mặt phải đảm bảo sự âm vang cần thiết của âm thanh, mặt khác phải đảm bảo rõ lời. Với những chữ tận cùng bằng phụ âm đóng như C, CH, N, NH, NG, T, P… mà lại có trường độ kéo dài thì ta cần kéo dài nguyên âm trong chữ đó, cuối cùng đóng phụ âm lại, chuyển thành một nguyên âm vang ở mũi.
    Hát rõ lời là rất quan trọng, nhưng không vì thế mà phát âm một cách máy móc, khô khan, cộc lốc, khiến câu hát trở thành rời rạc.
    -Dựa vào nội dung, chất liệu âm nhạc để biểu hiện được phong phú, sâu sắc, có sáng tạo. Đừng quá bắt chước lối thể hiện bài hát của một vài ca sĩ đã thành danh, vì học người đi trước là cần thiết, nhưng đừng tự hạn chế sự sáng tạo của riêng mình!
    Email: khanhhoang73@gmail.com
    Bình Sơn - Quảng Ngãi

  18. 5 thành viên sau đây đã bấm nút Thanks (gửi lời cảm ơn) tới Khánh Hoàng cho bài viết hữu ích này:


  19. #19
    Đại Học

    Ngày tham gia
    18-03-2010
    Đang ở
    Bình Sơn - Quảng Ngãi
    Bài viết
    423
    Thanks
    5,167
    Được THANKS 4,395 lần
    CHƯƠNG II
    PHƯƠNG PHÁP VÀ KĨ THUẬT HÁT GIAI ĐOẠN I

    Chương I là chương chủ yếu dành cho phần lí thuyết, giới thiệu về cấu trúc của bộ máy phát âm, về tổ chức âm thanh, xác định và phân loại giọng hát, sơ qua một số kĩ thuật hát, những cơ sở kiến thức về xử lí ngôn ngữ trong ca hát, cách lựa chọn bài hát và chế độ luyện tập.
    Ở chương II chúng ta sẽ chuyển sang giai đoạn thực hành bước I, áp dụng những lí thuyết đã được lĩnh hội vào trong công việc luyện thanh và ứng dụng trong việc thể hiện bài hát.
    Luyện thanh là một công việc cực kì quan trọng trong quá trình phát triển một giọng hát, là lúc ta biến cái vô thức thành ý thức, biến cái bản năng thiên phú thành kĩ thuật, nghệ thuật
    Trong phong trào ca hát, không hiếm khi ta gặp những người có giọng hát bản năng với âm sắc đẹp, tầm cữ rộng, có sự phối hợp khá ăn ý của hơi thở, với vị trí thanh quản chính xác. Những người này ngay từ nhỏ đã đam mê ca hát và có được những thói quen tốt trong ca hát, cũng theo bản năng. Họ hát hồn nhiên, chẳng cần phải nghĩ ngợi xem phải hướng âm thanh vào đâu, phải lấy và đẩy hơi ra sao…
    Nhưng nếu cứ tiếp tục sử dụng giọng hát trời cho có những điều kiện thuận lợi ấy, thì họ có thể sẽ nhanh chóng để mất đi những phẩm chất có sẵn ấy nếu như không bắt đầu học tập kĩ thuật hát một cách có hệ thống, nắm được những cơ sở của kĩ thuật phát ra âm thanh. Những bản năng thiên nhiên chỉ thay thế được kĩ thuật khi bộ máy phát thanh còn trẻ trung, tươi mới. Sử dụng giọng hát theo kiểu ấy trước hết làm mất dần vẻ đẹp trong âm sắc giọng, dần dà sẽ gặp khó khăn khi hát ở những âm cao và trầm, nhất là âm khu cao.
    Luyện thanh tức là bằng một số bài tập từ đơn giản đến phức tạp, từ dễ đến khó để kết hợp cùng một lúc lấy hơi, nén hơi, đẩy hơi, mở mồm với những hoạt động của môi, lưỡi, hàm dưới, hàm ếch cứng, hàm ếch mềm, tìm cảm giác về vị trí âm thanh… Trong luyện thanh, ta sử dụng một số nguyên âm cơ bản: i, ê, a, ô, u hoặc kết hợp nguyên âm i với các nguyên âm khác để có: ia, iê, iô, iu, rồi kết hợp một số phụ âm. Sở dĩ không sử dụng nguyên âm e, vì nếu phát âm không chú ý, âm thanh dễ bị toè, bẹt, là điều hạn chế việc đưa âm thanh lên vị trí cao.
    Các bài tập luyện thanh cần sử dụng theo cách lên cao, xuống thấp dần từng nửa cung, và khi bắt đầu nên lựa chọn những âm trong âm khu trung bình của giọng hát để làm điểm xuất phát, từ đó lên cao dần và xuống thấp dần, nhưng giai đoạn đầu cũng nên hạn chế trong phạm vi những âm thuận lợi cho loại giọng đó, chẳng hạn giọng nam cao từ âm đô1 (là âm thanh thuộc âm khu trầm, nhưng không quá thấp) lên đến Mi2; nam trung từ Xi bát độ nhỏ đến Rê2; nữ cao từ Fa1 đến Mi2 hoặc Fa 2; nữ trung-trầm từ Xi bát độ nhỏ đến Rê2…
    Trong các bài luyện thanh ở Chương II và Chương III ta sẽ gặp một số vấn đề về kĩ thuật mà ở Chương I mới đề cập sơ qua ở dạng lí thuyết. Đó là vấn đề xử lí những nốt chuyển giọng của giọng nam và giọng nữ từ âm khu này sang âm khu khác; vấn đề xử lí âm thanh mở và âm thanh đóng; âm khu hỗn hợp… Muốn thế cần phải hiểu được kĩ hơn sự phân chia âm khu trong giọng nam và giọng nữ.
    Email: khanhhoang73@gmail.com
    Bình Sơn - Quảng Ngãi

  20. 5 thành viên sau đây đã bấm nút Thanks (gửi lời cảm ơn) tới Khánh Hoàng cho bài viết hữu ích này:


  21. #20
    Đại Học

    Ngày tham gia
    18-03-2010
    Đang ở
    Bình Sơn - Quảng Ngãi
    Bài viết
    423
    Thanks
    5,167
    Được THANKS 4,395 lần
    *ÂM KHU CÁC GIỌNG NAM:

    Một người mới học hát, khi hát một bài tập hoặc một bài hát có tầm cữ từ thấp tới cao, đến những nốt ở chỗ chuyển giọng, người đó sẽ cảm thấy khó hát, âm sắc thay đổi, không giống như âm sắc ở dưới chỗ chuyển giọng, và sau đó nếu còn hát lên cao nữa thì chỉ lên được một, hai nốt rồi phải chuyển sang hát bằng giọng giả (falset). Nghe âm thanh, ta thấy ở âm khu dưới giọng hát âm vang tương đối khoẻ và thoải mái và nếu để tay lên ngực khi hát, sẽ thấy lồng ngực rung lên, đặc biệt là giọng nam trầm, cảm thấy như âm thanh đựoc phát ra từ lồng ngực. Cũng vì thế mà âm thanh ở âm khu này gọi là âm khu ngực, cộng minh ngực. Với giọng nam, cao hơn chỗ chuyển giọng là bắt đầu âm khu giọng giả. Âm thanh ở âm khu này yếu, mờ, nghèo nàn ở âm sắc và như không có sức sống, không sinh động nữa. Giọng giả vang không phải ở ngực nữa, mà là ở đầu, cho nên gọi là giọng óc.
    Có sự khác biệt này là do mức độ hoạt động khác nhau của thanh đới ở giọng ngực và giọng giả: Ở âm khu ngực, thanh đới siết chặt lại với nhau (khép kín), toàn phần chiều dài của thanh đới rung lên . Ở âm khu giọng giả, thanh đới không khép kín, mà ở giữa chúng có những khe hở, không khí liên tục lọt qua các khe hở này, thanh đới không rung lên toàn phần, mà chỉ rung ở hai bên mép thôi.
    Thanh đới khép kín và rung lên toàn phần tạo ra âm thanh vang khoẻ, phong phú về âm sắc và linh hoạt. Ngược lại thanh đới không khép kín và không rung lên toàn phần, tạo ra những âm thanh yếu, xỉn, phều phào.
    Trước đây vào thế kỉ 17, 18, trong trường phái ca hát cổ điển các nam ca sĩ khi hát chủ yếu sử dụng âm khu ngực. Hát tới những nốt cao, quá chỗ chuyển giọng thì hát bằng giọng giả. Nhưng từ năm 1825, các ca sĩ Ý áp dụng phương pháp hát giọng hỗn hợp (mixte), còn gọi là giọng “pha” (pha trộn) hoặc giọng hỗn hợp đóng tiếng (voix mixte sombrée), sau đó được ca sĩ người Pháp Dubré hoàn chỉnh khiến ông ta có thể hát lên tới nốt đô 2 (tức là nốt “đố” cao nhất của giọng nam cao) mà không phải là giọng giả.
    Hiện nay trong phong trào ca hát không chuyên nghiệp (trừ lĩnh vực nhạc nhẹ thường có âm vực không rộng) nhiều người có giọng tốt nhưng chưa được học hoặc học chưa đúng nên không hát được nốt cao, lúc biểu diễn luôn phải hạ thấp bài hát xuống (hạ tone), ảnh hưởng đến chất lượng nghệ thuật (dịch giọng xuống thường làm cho màu sắc âm nhạc tối đi). Có người hát lên được nốt cao, nhưng hát bằng âm thanh “mở”, nốt cao nghe rất căng, bị chà xát nơi cổ, nếu cứ tiếp tục hát như vậy sau một thời gian thanh đới sẽ bị tổn thương, giọng hát dần dần có tạp âm, rè và xỉn.
    Cho nên muốn làm cho giọng hát không chỉ giới hạn trong âm khu ngực, phải hát bằng phương pháp âm thanh hỗn hợp đóng tiếng, gọi tắt là âm thanh “đóng” ở âm khu cao, hỗn hợp giữa giọng ngực và giọng giả.
    Email: khanhhoang73@gmail.com
    Bình Sơn - Quảng Ngãi

  22. 5 thành viên sau đây đã bấm nút Thanks (gửi lời cảm ơn) tới Khánh Hoàng cho bài viết hữu ích này:


Trang 2 của 4 Đầu tiênĐầu tiên 1234 CuốiCuối

Quyền viết bài

  • Bạn Không thể gửi Chủ đề mới
  • Bạn Không thể Gửi trả lời
  • Bạn Không thể Gửi file đính kèm
  • Bạn Không thể Sửa bài viết của mình
  •