Forum Home Your IP: 54.225.31.188

Trang 1 của 2 12 CuốiCuối
Kết quả 1 đến 10 của 12

Chủ đề: Ebook Thơ Xuân Quỳnh

  1. #1
    Truly Very Noob

    TheThuongNT's Avatar
    Ngày tham gia
    13-03-2010
    Đang ở
    Hải Phòng citi
    Bài viết
    3,790
    Thanks
    34,689
    Được THANKS 29,027 lần

    Ebook Thơ Xuân Quỳnh


    Xuân Quỳnh, sinh ngày 6 tháng 10 năm 1942 tại quê: xã La Khê, huyện Hoài Đức, tỉnh Hà Tây. Bà xuất thân trong một gia đình công chức, mồ côi mẹ từ nhỏ, ở với bà nội. Tháng 2 năm 1955, Xuân Quỳnh được tuyển vào Đoàn Văn công nhân dân Trung ương và được đào tạo thành diễn viên múa. Bà đã nhiều lần đi biểu diễn ở người ngoài và dự Đại hội thanh niên sinh viên thế giới năm 1959 tại Viena (Áo). Từ năm 1962 đến 1964, bà học Trường bồi dưỡng những người viết văn trẻ (khoá I) của Hội Nhà văn Việt Nam. Sau khi học xong, làm việc tại báo Văn nghệ, báo Phụ nữ Việt nam. Bà là hội viên từ năm 1967, ủy viên Ban chấp hành Hội Nhà văn Việt Nam khoá III. Năm 1973, bà kết hôn với nhà viết kịch, nhà thơ Lưu Quang Vũ, trước đó, Xuân Quỳnh kết hôn lần đầu tiên với một nhạc công của Đoàn Văn công nhân dân Trung ương và đã ly hôn. Từ năm 1978 đến lúc mất bà làm biên tập viên Nhà xuất bản Tác phẩm mới. Xuân Quỳnh mất ngày 29 tháng 8 năm 1988 trong một tai nạn giao thông tại đầu cầu Phú Lương, thị xã Hải Dương (nay là thành phố), tỉnh Hải Dương cùng với Lưu Quang Vũ và con trai út Lưu Quỳnh Thơ mới 13 tuổi.
    Xuân Quỳnh được truy tặng Giải thưởng Nhà nước về Văn học nghệ thuật năm 2001.


    Tác phẩm
    Tơ tằm – chồi biếc (thơ, in chung)
    Hoa dọc chiến hào (thơ, in chung)
    Gió Lào, cát trắng (thơ, 1974)
    Lời ru trên mặt đất (thơ, 1978)
    Sân ga chiều em đi (thơ, 1984)
    Tự hát (thơ, 1984)
    Hoa cỏ may (thơ, 1989)
    Thơ Xuân Quỳnh (1992 , 1994)
    Thơ tình Xuân Quỳnh – Lưu Quang Vũ (1994)
    Cây trong phố – Chờ trăng (thơ, in chung)
    Bầu trời trong quả trứng (thơ thiếu nhi, 1982)
    Truyện Lưu Nguyễn (truyện thơ, 1985)
    Mùa xuân trên cánh đồng (truyện thiếu nhi – 1981)
    Bến tàu trong thành phố (truyện thiếu nhi, 1984)
    Vẫn có ông trăng khác (truyện thiếu nhi, 1986)
    Tuyển tập truyện thiếu nhi (1995).


    [Chỉ thành viên đăng ký mới nhìn thấy link. ]


    Trong phạm vi topic này xin giới thiệu những bài thơ nổi tiếng nhất của thi sỹ Xuân Quỳnh
    Nguyện đi với anh suốt con đường dài, dù cho khó khăn vẫn chờ ta phía trước

  2. 8 thành viên sau đây đã bấm nút Thanks (gửi lời cảm ơn) tới TheThuongNT cho bài viết hữu ích này:


  3. #2
    PTTH

    Ngày tham gia
    14-03-2010
    Đang ở
    Tầng hai không cao không thấp
    Bài viết
    67
    Thanks
    177
    Được THANKS 802 lần
    Sự ra đi của Lưu Quang Vũ và Xuân Quỳnh là sự mất mát to lớn với nền văn học nghệ thuật nước ta, không biết có nên đăng tường thuật vụ tai nạn của hai vợ chồng nghệ sỹ không?

    Đây là hai bài thơ cuối cùng của Lưu Quang Vũ và Xuân Quỳnh năm 1988


    Thư viết cho Quỳnh trên máy bay

    Lưu Quang Vũ

    Có phải vì mười lăm năm yêu anh
    Trái tim em đã mệt?
    Cô gái bướng bỉnh
    Cô gái hay cười ngày xưa
    Mẹ của các con anh
    Một tháng nay nằm viện

    Chiếc giường trắng, vách tường cũng trắng
    Một mình em với giấc ngủ chập chờn
    Thương trái tim nhiều vất vả lo buồn
    Trái tim lỡ yêu người trai phiêu bạt
    Luôn mắc nợ những chuyến đi, những giấc mơ điên rồ, những ngọn lửa không có thật
    Vẫn là gã trai nông nổi của em
    Người chồng đoảng của em
    15 mùa hè chói lọi, 15 mùa đông dài

    Người yêu ơi
    Có nhịp tim nào buồn khổ vì anh?
    Thôi đừng buồn nữa, đừng lo phiền
    Rồi em sẽ khoẻ lên
    Em phải khoẻ lên
    Bởi ta còn rất nhiều dặm đường phải đi
    Nhiều việc phải làm nhiều biển xa phải tới
    Mùa hè náo động dưới kia
    Tiếng ve trong vườn nắng
    Và sau đê sông Hồng nước lớn
    Đỏ phập phồng như một trái tim đau
    Từ nơi xa anh vội về với em
    Chiếc máy bay dọc sông Hồng
    Hà Nội sau những đám mây
    Anh dõi tìm: đâu giữa chấm xanh nào
    Có căn phòng bệnh viện nơi em ở?

    Trái tim anh trong ngực em rồi đó
    Hãy giữ gìn cho anh
    Đêm hãy mơ những giấc mớ lành
    Ngày yên tĩnh như anh luôn ở cạnh
    Ta chỉ mới bắt đầu những ngày đẹp nhất
    Vở kịch lớn, bài thơ hay nhất
    Dành cho em, chưa kịp viết tặng em
    Tấm màn nhung đỏ thắm
    Mới bắt đầu kéo lên
    Những ngọn nến lung linh quanh giá nhạc
    Bao nỗi khổ niềm yêu thành tiếng hát
    Trái tim hãy vì anh mà khoẻ mạnh
    Trái tim của mùa hè, tổ ấm chở che anh...

    7/5/1988



    Thời gian trắng

    Xuân Quỳnh

    Cửa bệnh viện, ngoài kia là quá khứ
    Những vui buồn khao khát đã từng qua
    Nào chỉ đâu những chuyện ngày thơ
    Con đường gạch ao bèo hoa tím ngát
    Những ô ăn quan, que chuyền, bài hát
    Những mùa hè chân đất, tóc râu ngô
    Quá khứ em không chỉ ngày xưa
    Mà ngay cả hôm nay là quá khứ
    Quá khứ của em ngoài cánh cửa
    Gương mặt anh, gương mặt các con yêu...


    Em ở đây không sớm không chiều
    Thời gian trắng, không gian toàn màu trắng
    Trái tim buồn sau lần áo mỏng
    Từng đập vì anh vì những trang thơ
    Trái tim nay mỗi phút mỗi giờ
    Chỉ có đập cho em mình em đau đớn
    Trái tim này chẳng còn có ích
    Cho anh yêu, cho công việc, bạn bè
    Khi cuộc đời trôi chảy ngoài kia
    Thời gian trắng vẫn ngừng trong bệnh viện
    Chăn màn trắng, nỗi lo và cái chết
    Ngày với đêm có phân biệt gì đâu
    Gương mặt người nhợt nhạt như nhau
    Và quần áo một màu xanh ố cũ
    Người ta khuyên “lúc này đừng suy nghĩ
    Mà cũng đừng xúc động, lo âu”
    Phía trước, phía sau, dưới đất, trên đầu
    Dường trong suốt một màu vô tận trắng


    Muốn gánh đỡ cho em phần mệt nhọc
    Tới thăm em, rồi anh lại ra đi
    Đôi mắt lo âu, lời âu yếm xẻ chia
    Lúc anh đến, anh đi thành quá khứ
    Anh thuộc về những người ngoài cánh cửa
    Của con đường, trang viết, câu thơ
    Mùa vải thiều lại tới mùa dưa
    Mùa hoa phượng chắc rơi hồng mái phố
    Đường cuốn bụi bờ đê tràn ngập gió
    Những phố phường lầm lụi với lo toan.

    Dù cùng một thời gian, cùng một không gian
    Ngoài cánh cửa với em là quá khứ
    Còn hiện tại của em là nỗi nhớ
    Thời gian ơi sao không đổi sắc màu.

    6/1988

    CÓ MỘT NGÀY, CÓ MỘT NGÀY , NGÀY RỰC RỠ VỀ TRONG ẤM ÁP...........GIA ĐÌNH.

  4. 6 thành viên sau đây đã bấm nút Thanks (gửi lời cảm ơn) tới DieuLan cho bài viết hữu ích này:


  5. #3
    ViAnhEm.com Supporter
    Rita17643's Avatar
    Ngày tham gia
    29-09-2010
    Đang ở
    Lâm Đồng
    Bài viết
    188
    Thanks
    519
    Được THANKS 1,666 lần
    MẸ CỦA ANH
    (Xuân quỳnh)

    Phải đâu mẹ của riêng anh
    Mẹ là mẹ của chúng mình đấy thôi
    Mẹ tuy không đẻ không nuôi
    Mà em ơn mẹ suốt đời chưa xong
    Ngày xưa má mẹ cũng hồng
    Bên anh mẹ thức lo từng cơn đau
    Bây giờ tóc mẹ trắng phau
    Ðể cho mái tóc trên đầu anh đen
    Ðâu con dốc nắng đường quen
    Chợ xa gánh nặng mẹ lên mấy lần
    Thương anh, thương cả bước chân
    Giống bàn chân mẹ tảo tần năm nao
    Lời ru mẹ hát thuở nào
    Truyện xưa mẹ kể lần vào thơ anh:
    Nào là hoa bưởi hoa chanh
    Nào câu quan họ mái đình, cây đa…
    Xin đừng bắt chước câu ca
    Ði về dối mẹ để mà yêu nhau
    Mẹ không ghét bỏ em đâu
    Yêu anh, em đã là dâu trong nhà
    Em xin hát tiếp lời ca
    Ru anh sau nỗi âu lo nhọc nhằn
    Hát tình yêu của chúng mình
    Nhỏ nhoi dưới một trời xanh khôn cùng
    Giữa ngàn hoa cỏ núi sông
    Giữa lòng thương mẹ mênh mông không bờ
    Chắt chiu tự những ngày xưa
    Mẹ sinh anh để bây giờ cho em.

    Có thể không phải là một bài thơ nổi tiếng nhất nhưng là bài thơ viết cho mẹ chồng hay nhất! khéo léo qua từng ngôn từ và câu chữ.."Mẹ là mẹ của chúng mình đấy thôi"...
    Giờ chắc hiếm bạn gái trẻ nào muốn sống chung cùng mẹ chồng lắm...Tuy là
    hiếm nhưng không phải là không có...
    Cám ơn chủ topic! vào diễn đàn nhạc lại tìm được nhịp thơ chung..

  6. 6 thành viên sau đây đã bấm nút Thanks (gửi lời cảm ơn) tới Rita17643 cho bài viết hữu ích này:


  7. #4
    PTTH
    nguoiduatin's Avatar
    Ngày tham gia
    18-10-2011
    Đang ở
    vn
    Bài viết
    82
    Thanks
    274
    Được THANKS 275 lần
    “Chuyện cổ tích về loài người”, bài thơ của nữ thi sĩ Xuân Quỳnh dưới giọng đọc tiếng Việt ngọt ngào của chàng trai người nước ngoài được quay video up lên mạng thu hút hàng chục ngàn bạn trẻ quan tâm với sự thích thú và ngưỡng mộ. “Trời sinh ra trước nhất
    Chỉ toàn là trẻ con
    Trên trái đất trụi trần
    Không dáng cây ngọn cỏ”…

    Trọn vẹn 76 câu của bài thơ Chuyện cổ tích về loài người của thi sĩ Xuân Quỳnh lần lượt được chàng trai đọc với giọng Việt khá chuẩn và tương đối đúng với vần điệu.


  8. Thành viên sau đã Bấm nút Thanks (gửi lời cảm ơn) tới nguoiduatin cho bài viết hữu ích này:


  9. #5
    THCS
    Ngày tham gia
    11-02-2013
    Đang ở
    Việt Nam
    Bài viết
    3
    Thanks
    0
    Được THANKS 0 lần
    Xuân Quỳnh là sự báo trước khuynh hướng của những nhà thơ nữ đổi mới: đưa thơ về cái đời thường, đòi quyền yêu quyền sống tại trần thế, ngay bây giờ, trong những hạnh phúc thường nhật.

    Nữ diễn viên múa nhỏ nhắn ấy đã có một mối duyên kỳ ngộ với thơ ca. Đến một chặng đời, khi cả nội tâm lẫn khao khát yêu đương chợt mãnh liệt trỗi dậy, chị đã tìm đến thơ để giải tỏa đủ vui buồn cá nhân. “Nói được niềm vui nỗi khổ của chính mình, tôi cảm thấy có cái sung sướng không mấy ai có! Như người khác không được yêu mà mình được yêu, như người khác chỉ biết im lặng mà mình biết nói”, nữ sĩ chia sẻ.

    Với Xuân Quỳnh, con đường thơ chỉ giản dị có thế. Đúng như bản năng của một người phụ nữ, Xuân Quỳnh viết về tình yêu trong dự cảm cô đơn và nỗi lo âu khắc khoải: “Những ngày không gặp nhau/Lòng thuyền đau - rạn vỡ/Nếu từ giã thuyền rồi/Biển chỉ còn sóng gió/Nếu phải cách xa anh/Em chỉ còn bão tố” (Thuyền và biển). Đằng sau cảm thức cô đơn và sự bất an thường trực ấy, người ta thấy cái lý của “tình yêu muôn thuở/có bao giờ đứng yên”.

  10. #6
    THCS
    Ngày tham gia
    11-02-2013
    Đang ở
    Việt Nam
    Bài viết
    3
    Thanks
    0
    Được THANKS 0 lần
    Con sóng báo trước

    Khi Quỳnh hát lên lời của Sóng, thì các nhà thơ khác vẫn đang hòa chung tiếng nói của cộng đồng bằng cảm hứng yêu nước, tinh thần ngợi ca. Trong bối cảnh những năm 60, 70 của thế kỷ 20, giữa chiến tranh chống Mỹ gian khổ, khốc liệt, Xuân Quỳnh như một cành hoa tươi mọc lên giữa rừng bom đạn.

    Nếu xếp trong chùm thơ chống Mỹ giai đoạn này với Đất nước (Nguyễn Khoa Điềm), Bài thơ về tiểu đội xe không kính (Phạm Tiến Duật), Khoảng trời hố bom (Lâm Thị Mỹ Dạ)…, Sóng của Xuân Quỳnh là một bài thơ lạc điệu. Mọi người kể chuyện chiến tranh bằng những anh hùng ca của đất nước, Xuân Quỳnh lặng lẽ kể chuyện mối tình đơn phương nồng nàn, mãnh liệt: “Làm sao được tan ra/Thành trăm con sóng nhỏ/ Giữa biển lớn tình yêu/Để ngàn năm còn vỗ”.

    Xuân Quỳnh đã “tự hát” giản dị và thật thà những thổn thức sâu thẳm con gái khát khao đi tìm hạnh phúc, tự nguyện hiến dâng. Chị hướng đến cái vô biên như “cuộc đời tuy dài thế”, như “biển kia dẫu rộng” để tuyệt đích hóa tình yêu của mình. Thứ tình yêu giông tố, bản năng, mãnh liệt và bất chấp, đủ để “yêu anh cả khi chết đi rồi”.

    “Xuân Quỳnh là minh chứng cho quan điểm vẻ đẹp cao quý nhất trong văn học là vẻ đẹp tự nhiên. Nó không có quyền mang dấu ấn của những gắng gỏi, gò gẫm nơi tác giả dù khi viết tác giả đã phải lao tâm khổ tứ rất nhiều”, nhà nghiên cứu Vương Trí Nhàn nhận định.

    “Xuân Quỳnh là sự báo trước của những nhà thơ nữ Đổi mới. Bà báo hiệu khuynh hướng đưa thơ về với cái đời thường, là tiếng nói của người phụ nữ đòi quyền yêu, quyền sống tại trần thế, ngay bây giờ, trong những hạnh phúc thường nhật”, nhà phê bình văn học Phạm Xuân Thạch khẳng định.

    Nhìn lại, giá trị của thơ Xuân Quỳnh có thể không nằm ở những sáng tạo nghệ thuật đột phá. Nhưng những tác phẩm của chị đã mở đường cho dòng thơ nữ của văn học Việt Nam sau này. Những tác giả nữ như Dư Thị Hoàn, Phan Huyền Thư, Vi Thùy Linh có thể đã mạnh dạn hơn trong việc tìm đến những hình thức biểu hiện táo bạo, mới mẻ nhưng nếu không có Xuân Quỳnh với nỗ lực đưa thơ ca về gần với tiếng nói đời thường, hẳn sẽ khó có đất cho những khuynh hướng tính nữ của ngày hôm nay.

  11. #7
    THCS
    Ngày tham gia
    11-02-2013
    Đang ở
    Việt Nam
    Bài viết
    3
    Thanks
    0
    Được THANKS 0 lần
    Trở về đúng nghĩa trái tim

    Là người báo trước khuynh hướng nữ tính, Xuân Quỳnh cũng đi trọn vẹn với xu hướng này suốt đời sáng tác của mình. Nếu như những tháng năm tuổi trẻ Xuân Quỳnh tìm ra biển lớn, thì đến khi cập bến tình yêu, nhà thơ lặng lẽ trở về “Em trở về đúng nghĩa trái tim em/Là máu thịt đời thường ai chẳng có/Cũng ngừng đập lúc cuộc đời không còn nữa/Nhưng biết yêu anh cả khi chết đi rồi” (Tự hát)

    “Nỗi khát vọng tình yêu” bồi hồi ngực trẻ ngày nào giờ nhường chỗ cho tình thương và lòng tận tụy trong thiên chức người vợ, người mẹ của gia đình. Cuộc tìm kiếm tình yêu tuyệt đích của chị cuối cùng dừng lại ở nhà thơ, nhà viết kịch tài năng Lưu Quang Vũ. Vượt qua bao thử thách, trắc trở, cuối cùng họ đã tìm thấy nhau và trở về chung sống trong một mái ấm nhỏ bé.

    Những năm khó khăn gian khổ ấy vẫn còn được bạn bè và những người thân của nhà thơ nhắc lại mãi. Nhà văn Nguyễn Thị Như Trang nhớ mãi về bà như một người mẹ của ba đứa con trai đang sức lớn và vẫn còn mải chơi. Xuân Quỳnh hằng ngày đến cơ quan thường phải mang theo cả đống quần áo của gia đình, vừa tranh thủ giặt bên cái máy nước ri rỉ chảy vừa cố dằn nén những cơn tức thở do bệnh tim gây ra. “Và trong nhiều bữa ăn thiếu hụt của thuở hàn vi ấy, để nhường phần cho chồng và lũ con được ăn thêm, Quỳnh thường tế nhị ăn rất chậm và tất nhiên không đủ no. Nhiều đêm thức giấc chị nghĩ đến thơ để nén cơn đói cồn cào”, bà Trang nhớ lại.

    Những năm tháng khó khăn khi Lưu Quang Vũ phải cặm cụi viết kịch bản cho các nhà hát để kiếm tiền, có một chiếc bàn làm việc Xuân Quỳnh cũng nhường cho chồng. Bạn cùng thời kể lại, chị thường nói: “Có con, chị ghét cả con muỗi con ruồi. Ghét cả tiếng đi mạnh, cả tiếng ho làm con chị giật mình”.

    Cùng đi học ở Nga năm 1987 với chị, nhà thơ Phan Thị Thanh Nhàn còn nhớ mãi cùng vào cửa hàng vải, trước tiên Quỳnh mua vải sẫm màu để mẹ anh Vũ may bộ đồ. Đi có ba tháng, ba lần Quỳnh gửi nước hoa về cho Vũ vì anh ấy hay tiếp xúc với diễn viên. Rồi còn mua ấm điện cho chị Đông Mai, phim và giấy ảnh cho cháu Kít đang học quay phim, quạt máy cho Tuấn Anh, búp bê cho Mí, chảo có nắp cho Thơ - em gái Vũ… Trong khi đó, bản thân người mẹ ba con ấy lại tằn tiện, tiết kiệm đến ngạc nhiên. “Cơm ăn thừa Quỳnh không bỏ đi mà cho vào hấp lại. Mua kem bôi mặt Quỳnh chọn loại ít tiền nhất, về nhà mới biết đó là kem bôi chân. Có mấy cái kẹo sô cô la chị cũng gói để dành cho con”, bà Nhàn nhớ lại.

    Yêu thương và hy sinh quên mình cho tổ ấm, cho chồng cho con, Xuân Quỳnh sống nồng nàn và mãnh liệt cả trong thơ lẫn trong đời. Cuộc sống vất vả, lam lũ thường ngày không gặm nhấm được tâm hồn nữ sĩ. Xuân Quỳnh vẫn tha thiết yêu, “yêu cả khi chết đi rồi”.

    Chưa bao giờ được ngủ giường. Cả một đời chưa khi nào biết đến nhàn hạ. Nhưng Xuân Quỳnh đã tìm thấy một tình yêu xứng đáng để thanh thản nhắm mắt lúc cuối đời. Ngày 29.8.1988, nữ sĩ mãi mãi ra đi trong một tai nạn cùng người bạn đời Lưu Quang Vũ và người con trai út Lưu Quỳnh Thơ. Trong thương tiếc, bạn bè tìm đọc lại những vần thơ đầu tiên để thanh thản nhớ về nữ sĩ tài năng ấy. Trong tình yêu của chị ăm ắp dự cảm tương lai: “Lá vàng rụng xuống/Cho đất thêm màu/Có mất đi đâu/Nhựa lên chồi biếc...” (Chồi biếc).

  12. #8
    THCS
    Ngày tham gia
    07-11-2016
    Đang ở
    ha noi
    Bài viết
    3
    Thanks
    0
    Được THANKS 0 lần
    Dữ dội và dịu êm
    Ồn ào và lặng lẽ
    Sông không hiểu nổi mình
    Sóng tìm ra tận bể

    Ôi con sóng ngày xưa
    Và ngày sau vẫn thế
    Nỗi khát vọng tình yêu
    Bồi hồi trong ngực trẻ

    Trước muôn trùng sóng bể
    Em nghĩ về anh, em
    Em nghĩ về biển lớn
    Từ nơi nào sóng lên?

    Sóng bắt đầu từ gió
    Gió bắt đầu từ đâu?
    Em cũng không biết nữa
    Khi nào ta yêu nhau

    Con sóng dưới lòng sâu
    Con sóng trên mặt nước
    Ôi con sóng nhớ bờ
    Ngày đêm không ngủ được
    Lòng em nhớ đến anh
    Cả trong mơ còn thức

    Dẫu xuôi về phương bắc
    Dẫu ngược về phương nam
    Nơi nào em cũng nghĩ
    Hướng về anh - một phương

    Ở ngoài kia đại dương
    Trăm nghìn con sóng đó
    Con nào chẳng tới bờ
    Dù muôn vời cách trở

    Cuộc đời tuy dài thế
    Năm tháng vẫn đi qua
    Như biển kia dẫu rộng
    Mây vẫn bay về xa

    Làm sao được tan ra
    Thành trăm con sóng nhỏ
    Giữa biển lớn tình yêu
    Để ngàn năm còn vỗ

  13. #9
    THCS
    Ngày tham gia
    07-11-2016
    Đang ở
    ha noi
    Bài viết
    3
    Thanks
    0
    Được THANKS 0 lần
    Rớt xuống trang thơ tôi
    Cánh hoa đào phớt đỏ
    Chiều Sơn La lặng gió
    Tôi nghe hoa thì thầm

    Tôi nghe nụ nảy nầm
    Từ kẽ tường nhà ngục
    Trở trăn và khó nhọc
    Trong giá lạnh mùa đông

  14. #10
    THCS
    Ngày tham gia
    07-11-2016
    Đang ở
    ha noi
    Bài viết
    3
    Thanks
    0
    Được THANKS 0 lần

    Thơ

    Rớt xuống trang thơ tôi
    Cánh hoa đào phớt đỏ
    Chiều Sơn La lặng gió
    Tôi nghe hoa thì thầm

    Tôi nghe nụ nảy nầm
    Từ kẽ tường nhà ngục
    Trở trăn và khó nhọc
    Trong giá lạnh mùa đông

    Cái hạt non anh trồng
    Nở mùa đào cộng sản
    Nụ hoa chúm chím hồng
    Khoảng trời bừng nắng rạng

    Trái tim người cách mạng
    Sẽ không héo bao giờ
    Gieo ý nhạc vần thơ
    Cho mai sau hát mãi

    Trang thơ tôi đằm lại
    Giữa nhà tù Sơn La
    Tô Hiệu ơi có phải
    Anh về cùng mùa hoa?

Trang 1 của 2 12 CuốiCuối

Quyền viết bài

  • Bạn Không thể gửi Chủ đề mới
  • Bạn Không thể Gửi trả lời
  • Bạn Không thể Gửi file đính kèm
  • Bạn Không thể Sửa bài viết của mình
  •