Forum Home Your IP: 54.81.244.248

Kết quả 1 đến 2 của 2

Chủ đề: Đặc điểm phương pháp sáng tác của trường phái âm nhạc lãng mạn.

  1. #1
    PTTH

    Ngày tham gia
    14-01-2011
    Đang ở
    vinh phuc
    Bài viết
    65
    Thanks
    99
    Được THANKS 207 lần

    Đặc điểm phương pháp sáng tác của trường phái âm nhạc lãng mạn.

    Vào thế kỷ XIX, hoàn cảnh lịch sử châu Âu có sự thay đổi, giai cấp TS phản động giành chính quyền từ phái dân chủ, châu Âu rơi vào những ngày đen tối, nhân dân và những người nghệ sĩ mất niềm tin. Tư tưởng của thời đại Ánh sáng và phương phâp sáng tác của TPCĐ không còn phù hợp, trong âm nhạc ra đời một khuynh hướng mới là TPLM. Nghệ thuật LM là một khuynh hướng tiến bộ của thời đại, có những quan điểm thẩm mỹ và phương phâp sáng tác mới.
    Thẩm mỹ lãng mạn đề cao tình cảm và khuynh hướng của nghệ thuật lãng mạn có sự giải phóng khỏi những nguyên tắc của chủ nghĩa cổ điển, mở rộng tự do trong sáng. Vì vậy, âm nhạc của TPLM không chỉ phong phú về nội dung tư tưởng, chủ đề, hình tượng mà còn phong phú cả về phương pháp diễn tả, hình thức và thể loại.
    *Sự đổi mới về hình thức và thể loại:
    Đề cao thẩm mỹ ưa cái đẹp rõ ràng, quy chuẩn nên trường phái cổ điển tạo ranh giới rõ rệt trong thể loại. Còn TPLM chú ý tới sự kết hợp thể loại như kết hợp thanh nhạc với khí nhạc, giao hưởng với nhạc kịch, giao hưởng với tổ khúc, rondo với tổ khúc…
    Về thể loại, âm nhạc LM rất phong phú từ các thể loại nhỏ (ca khúc, tiểu phẩm...) đến thể loại lớn (giao hưởng, sonate, nhạc kịch…). Ngay trong giao hưởng cũng rất nhiều dạng: liên khúc giao hưởng, thơ giao hưởng, đặc biệt nửa sau thế kỷ XIX xuất hiện nhiều dạng mới như tổ khúc giao hưởng, tổ khúc giao hưởng thơ… Nhạc kịch cũng đa dạng về thể loại, đề tài như: bi hùng lịch sử, dân gian cổ tích, tâm lý trữ tình…
    Ở thời kỳ cổ điển, các thể loại có hình thức lớn được chú trọng và ca khúc chỉ có một vị trí bé nhỏ nhưng đến thời kỳ lãng mạn, ca khúc được đưa lên vị trí ngang tầm các thể loại khác.
    Cùng với ca khúc, các thể loại âm nhạc nhỏ khác mang tính thính phòng viết cho đàn piano cũng được phát triển như valse, mazurka, polonaise, menuet...
    Về hình thức, các nhạc sĩ lãng mạn tạo ra một số hình thức mới mẻ như hình thức giao hưởng một chương còn gọi là thơ giao hưởng (poèm symphonie) và sonate một chương được sáng tác vào giai đoạn nửa sau thế XIX trong sáng tác của Lixt (F. Liszt), hình thức rondo kiểu mới trong sáng tác của Musorki, liên bộ nhạc kịch trong sáng tác của Vacne...
    Cấu trúc của thể loại giao hưởng rất đa dạng, không chỉ là 4 chương như truyền thống của cổ điển mà còn có các loại 2 chương, 3 chương hoặc 5 chương và giao hưởng một chương.
    * Sự đổi mới các hình thức và thể loại dẫn đến sự đổi mới trong ngôn ngữ âm nhạc.
    Các yếu tố giai điệu, hoà âm, phối dàn nhạc... của trường phái âm nhạc lãng mạn có nhiều biến đổi.
    Trong cách sử dụng hòa âm, TPLM đề cao sự tương phản của màu sắc điệu tính, dùng phương pháp chuyển điệu đột ngột, sử dụng nhiều nốt ngoại, biến âm, vai trò công năng phụ được đề cao...
    Trong lĩnh vực phối dàn nhạc, TPLM khai thác triệt để khả năng diễn tả của bộ gỗ mang tính trữ tình ấm áp.
    Đặc điểm nổi bật của TPLM là trữ tình nên tính ca xướng ảnh hưởng mạnh vào trong giai điệu của giao hưởng và sonate.
    Nguyên tắc cấu trúc thể sonate allegro cổ điển vẫn giữ nhưng được các nhạc sĩ lãng mạn sử dụng tự do hơn. Trong cấu trúc của hình thức sonate allegro hay sử dụng nguyên tắc chủ đề đơn nhất. Thủ pháp xây dựng âm hình chủ đạo (leitmotiv) cũng được sử dụng nhiều hơn.
    TPLM ưa dùng âm nhạc có tiêu đề làm cho sự trần thuật tư duy âm nhạc rõ ràng hơn, người nghe dễ hiểu hơn. Những thể loại âm nhạc điển hình của âm nhạc lãng mạn là giao hưởng có tiêu đề, thơ giao hưởng, ouvecture độc lập... mà H. Berlioz, F. Lizst, F. Mendelssohn... là những người sáng tạo và tạo ra những tác phẩm mang tính mẫu mực của loại âm nhạc có tiêu đề.
    Các nhạc sĩ lãng mạn rất quan tâm đến tính dân tộc. Họ rất chú ý sưu tầm dân ca, các phong tục sinh hoạt dân tộc đặc sắc như trong âm nhạc của F.Schubert, F.Chopin, C.M.V.Weber , J. Brahms ... Thế kỷ XIX là sự nở rộ của các trường phái âm nhạc dân tộc như Nga, Balan, Séc, Nauy, Hung gari... ngoài các nước Tây Âu truyền thống.
    Mặc dù trường phái lãng mạn đã có nhiều thay đổi so với trường phái cổ điển, song nó vẫn được bắt nguồn từ trường phái cổ điển và giữa hai trường phái này có mối liên hệ mật thiết với nhau.

  2. 4 thành viên sau đây đã bấm nút Thanks (gửi lời cảm ơn) tới StudioVn cho bài viết hữu ích này:


  3. #2
    Cao Đẳng
    Komantire's Avatar
    Ngày tham gia
    05-08-2011
    Đang ở
    Đến từ nơi rất nhiều thằng :phi50thit:
    Bài viết
    270
    Thanks
    446
    Được THANKS 467 lần
    Riêng bản thân em thì rất mê cổ điển và lãng mạn, trường phái ấn tượng cũng thích. Về âm nhạc hiện đại thế kỷ 20 thì chỉ thích Rachmaninoff và Shostakovich, còn mấy cha khác nghe cứ ngang ngang, bản nhạc kéo dài lê thê ra thế nào ấy, nói chung là nghe ko vào tai.
    金黄辉

  4. Thành viên sau đã Bấm nút Thanks (gửi lời cảm ơn) tới Komantire cho bài viết hữu ích này:


Quyền viết bài

  • Bạn Không thể gửi Chủ đề mới
  • Bạn Không thể Gửi trả lời
  • Bạn Không thể Gửi file đính kèm
  • Bạn Không thể Sửa bài viết của mình
  •