PDA

View Full Version : Chuyện vui âm nhạc cổ điển



Khánh Hoàng
11/4/10, 10:29 AM
Tình huống khó xử


Một khán giả bực tức quay sang hỏi người bên cạnh:
-Hát như thế mà cũng dám lên biểu diễn cơ đấy. Cô ca sĩ này ở đâu ra vậy hả ông?
-Nó là con gái tôi.
-Ấy chết, xin lỗi bác. Kể ra thì giọng hát cũng không đến nỗi nào. Nhưng cháu nhà bác chọn bài hát không thích hợp, bài này dở quá, nhạc như thế thì chẳng có ai có thể hát hay được. Không biết người nào đã viết bài này thế nhỉ?
-Chính tôi đấy....

Khánh Hoàng
11/4/10, 10:30 AM
Vẫn còn ca với hát!
Cậu con trai đi học về đến nhà. ông bố giở sổ liên lạc ra xem: Toán: 3, Văn: 2, Lịch sử: 4, Hát: 9.
Lập tức ông bố chộp ngay lấy roi và thét to: Đồ vô tích sự, mày học hành như thế mà vẫn còn ca với hát được cơ à?!




Thật là may!


Một anh chàng chẳng bao giờ thích nghe nhạc giao hưởng, thế nhưng hôm ấy vợ anh ta có hai vé mời, bắt anh ta phải đưa đi cho bằng được. Họ vào đến nhà hát lớn khi dàn nhạc đang chơi một bản nhạc rất dài. Anh ta quay sang hỏi người bên cạnh:
-Họ đang chơi bản nhạc gì vậy hả ông?
-Giao hưởng số 6 của Beethoven.
-Thật là may cho tôi quá, thế là đã qua được năm bản rồi!

Khánh Hoàng
11/4/10, 10:30 AM
Gậy ông đập lưng ông!


Nhạc sĩ nổi tiếng người Hunggari là F.Litx tự chỉ huy dàn nhạc để tập một khúc thanh xướng kịch do ông mới sáng tác. Thấy dàn nhạc đánh chệch choạc, ông bực bội đập đũa chỉ huy vào giá nhạc và quát lên:
-Đàn như thế à? Nhạc kiểu gì mà nghe như vịt kêu thế hả?
Im lặng như tờ một hồi lâu, rồi từ phía sau có tiếng ai đó thốt lên:
-Nhưng chúng tôi có sáng tác ra bản nhạc này đâu!

Khánh Hoàng
11/4/10, 10:32 AM
Vênh nhịp

Dàn nhạc giao hưởng đang chơi một bản Concerto, nghệ sĩ violon nghiêng người, thầm thì nói vào tai nghệ sĩ viola:
-Này, anh bị vệnh nhịp rồi đấy. Anh đã bỏ qua mất một đoạn phải không?
-Cứ bình tĩnh, đừng để ai biết nhé. Tôi đang vội để về cho kịp tàu mà!

Khánh Hoàng
11/4/10, 10:32 AM
Một lần đi tàu xe chốn đông người, thấy một cô gái khá xinh, nét mặt dịu hiền, anh chàng học sinh trường nhạc lén đến gần, và chạm vào người cô ta .
Chẳng ngờ cô ta không phải dễ ăn như anh ta tưởng . Cô ta không những chặn tay anh ta lại, mà còn nhìn thẳng vào mắt anh ta và nói: "Đồ mi là đồ mi phá."
Thì ra cô bạn học cùng trường. Dù sao cũng chắc là cô ta khó nói lên lời kể tội anh ta ra, nên trước khi lỉnh đi, anh ta còn gắng nói vớt: "Đố mì là đố mì la."

TheThuongNT
11/4/10, 10:35 AM
Một nhà soạn nhạc mang tác phẩm mới của mình tới Rốt-xi-ni (1792-1868), nhạc sĩ nổi tiếng người Ý, nằn nì bắt ông nghe. Rốt-xi-ni đành nhận lời. Khi tác giả trình bày, Rốt-xi-ni cứ liên tiếp nhấc mũ lên rồi lại đội xuống đầu.

Tác giả bản nhạc ngạc nhiên hỏi:
- Ông thấy trời quá nóng ư?

Rốt-xi-ni đáp:
- Không phải. Tôi bao giờ cũng nhấc mũ chào khi gặp người quen. Trong bản nhạc của ông, tôi gặp quá nhiều người quen.

Khánh Hoàng
11/4/10, 10:35 AM
Chơi theo yêu cầu

-Thính giả có thể yêu cầu dàn nhạc chơi gì được không? Béc-na Sô hỏi nhạc trưởng một ban nhạc đang biểu diễn náo động trong một quán ăn.
-Thưa ngài, được chứ ạ.
-Hay quá! Thế thì xin ông hãy yêu cầu họ chơi cờ hoặc đô-mi-nô!





Sáng tác


Một sinh viên học chuyên ngành sáng tác âm nhạc phàn nàn với người học ở lớp trên:
-Lo quá, kì thi sắp đến rồi mà em vẫn chưa sáng tác được bản nhạc nào cả.
-Lo gì, trước đây tớ vẫn làm như thế này: mượn một tác phẩm của ông thầy dạy, rồi chép ngược bản nhạc lại, từ dưới ngược lên trên. Ai mà phát hiện ra được?
-Ôi trời! cách đó không ổn, em mới vừa làm như thế, chép mất bao nhiêu lâu, xong rồi mới xem kĩ lại, hóa ra thì đó là bản Sonate số 19 của Bettoven!

Khánh Hoàng
11/4/10, 10:36 AM
Sự đãng trí của Beethoven.
Khi quá tập trung vào vấn đề gì đó, người ta có thể trở lên đãng trí và đôi khi có những hành động buồn cười, như nhà soạn nhạc vĩ đại Beethoven chẳng hạn.
Để có những tác phẩm âm nhạc vô cùng quý giá để lại cho đời, ông đã dồn hết tâm trí của mình vào sáng tác, nhiều khi quên cả thế giới xung quanh, thậm chí quên cả chính mình!
Có một lần vào quán ăn, ông gọi người hầu bàn mang thức ăn. Trong khi chờ đợi, một tứ nhạc bỗng nảy ra . Người hầu bàn vốn đã biết ông là một nhạc sĩ nên thận trọng, không mang thức ăn ra ngay để ông được yên tĩnh viết nhạc.
Nửa giờ sau, viết xong, ngẩng lên thấy bàn không có gì, tưởng mình đã ăn xong, và bát đĩa đã dọn đi rồi, Beethoven gọi người hầu bàn đến để... thanh toán tiền.

Khánh Hoàng
11/4/10, 10:36 AM
Giống nhau
Nhà văn người Anh Béc-na Sô (1856 - 1950) được mời đến tham dự một bữa tiệc tại một phòng trà quý tộc. Tại đó, ông được người ta giới thiệu với một nữ nghệ sĩ rất xinh đẹp, sẽ là người biểu diễn violon.
Sau chương trình biểu diễn, chủ tiệm hỏi Sô xem ông đánh giá thế nào kĩ thuật chơi đàn của cô nghệ sĩ. Nhà văn trả lời rằng nữ nghệ sĩ này gợi cho ông nhớ đến Pa-đê-rép-xki (là nghệ sĩ Ba Lan, người biểu diễn piano rất xuất sắc).
-Nhưng Pa-đê-rép-xki có chơi violon bao giờ đâu? - chủ tiệm nói.
-Thì chính vì như vậy đấy!- Sô đáp.

Khánh Hoàng
11/4/10, 10:36 AM
Diễm phúc

Một lần, G.Brams nhận lời đệm đàn piano cho một nghệ sĩ Xenlo loại xoàng. Ông đánh đàn rất to, át cả tiếng đàn của người kia. Chàng nghệ sĩ xenlo cuối cùng không giữ được bình tĩnh nữa, phải van nài ông:
-Tôi xin ông, ông đàn se sẽ cho tôi một chút. Tôi không còn nghe thấy cả tiếng đàn của tôi nữa.
-Thế thì càng diễm phúc cho anh chứ sao - Brams nói.

Khánh Hoàng
11/4/10, 10:37 AM
Thị hiếu tinh tế

Một nhà quý tộc mời G.Brams - nhạc sĩ nổi tiếng người Đức - đến dự bữa ăn tối. Nhạc sĩ nhận lời và khi tới nơi, ông nhận thấy rất nhiều quan khách đã có mặt đông đủ. Khi mọi người ngồi vào bàn ăn, chủ nhân muốn tỏ ý đề cao nhạc sĩ, đã đứng lên tuyên bố:
-Thưa các ngài, nhân có sự hiện diện của ngài G.Brams lừng danh của chúng ta, tôi đã sai gia nhân mang từ trong hầm rượu lên, một loại vang thượng hảo hạng. Có thể gọi đó là loại Brams trong số các chai vang của tôi.
Một lúc sau, chủ nhân với vẻ tự hào, hỏi xem nhạc sĩ có thích loại rượu vang đó không.
-Nói chung vang không đến nỗi tồi - Brams đáp - Nhưng trong hầm rượu của ngài còn có loại Betoven không ạ

HamVui
27/6/10, 02:55 AM
heheh, hay quá, tớ cũng có chuyện cho các bác học sáng tác chỉ huy đây:a:
Trong dàn nhạc, nhạc trưởng rất gét tay chơi trống, nên hay kiếm cớ cạnh khóe. Nhân một lần bàn luận về các vị trí trong dàn nhạc ông ta nói:
-Các anh có biết khi một nhạc công ko biết làm gì với cây đàn thì cần xếp anh ta vào vị trí nào ko? Lúc đó người ta sẽ trao cho nhạc công đó hai cây dùi và cho ngồi vào bộ trống!!!!!
Tay đánh trống nghe xong từ tốn đứng lên và đặt ra câu hỏi:
-Thế các anh có biết thậm chí khi người đánh trống ngồi trước bộ trống và ko biết làm gì với nó thì phải xử lý sao đây?
Ko ai biết sẽ phải trả lời ra sao. Kh đó tay đánh trống mới nói
-Lúc đó chúng ta sẽ tước đi một dùi của anh ta và đẩy anh ta lên bục chỉ huy!!!!!

hehehhe, chuyện đùa của dân học chỉ huy sáng tác thôi, các bác đừng giận nhé

Oldman
27/6/10, 10:44 AM
Ngày xửa ngày xưa, ở Nhạc viện thanh phố HCM, người ta trang trí cửa vào của hội trường bằng 2 chữ GIAO HƯỞNG - HỢP XƯỚNG, 2 chữ này nằm ở 2 bên của cánh cửa ra vào, người ta cắt đôi chữ ra và dán mỗi bên cửa một chữ. Cửa đóng, chữ rất đẹp, ai cũng hồ hởi. Đúng ngày khai mạc, cắt băng khánh thành, cửa mở, ai cũng thấy, chẳng ai dám nói, mình cũng vậy. Nay việc qua rồi, mới dám len lén vào đây, cười cho thỏa thích.:g::g::g::g:

TheThuongNT
27/6/10, 10:54 AM
Cửa đóng:
GIAO|HƯỞNG
HỢP|XƯỚNG

Cửa mở
GIAO
HỢP

HƯỞNG
XƯỚNG

Má ơi!!!!!!!!!!!!:g::g::g::g::g::g::g::g:

Kyorgan
27/6/10, 02:20 PM
Ngày xửa ngày xưa, ở Nhạc viện thanh phố HCM, người ta trang trí cửa vào của hội trường bằng 2 chữ GIAO HƯỞNG - HỢP XƯỚNG, 2 chữ này nằm ở 2 bên của cánh cửa ra vào, người ta cắt đôi chữ ra và dán mỗi bên cửa một chữ. Cửa đóng, chữ rất đẹp, ai cũng hồ hởi. Đúng ngày khai mạc, cắt băng khánh thành, cửa mở, ai cũng thấy, chẳng ai dám nói, mình cũng vậy. Nay việc qua rồi, mới dám len lén vào đây, cười cho thỏa thích.:g::g::g::g:

Ối Zời ơi [-O< !!! Đáng lẽ không Spam nhưng không chịu nổi ặc ặc =)) =)) =)) ./.

Ao_ngan_tay
27/6/10, 02:33 PM
Ngày xửa ngày xưa, ở Nhạc viện thanh phố HCM, người ta trang trí cửa vào của hội trường bằng 2 chữ GIAO HƯỞNG - HỢP XƯỚNG, 2 chữ này nằm ở 2 bên của cánh cửa ra vào, người ta cắt đôi chữ ra và dán mỗi bên cửa một chữ. Cửa đóng, chữ rất đẹp, ai cũng hồ hởi. Đúng ngày khai mạc, cắt băng khánh thành, cửa mở, ai cũng thấy, chẳng ai dám nói, mình cũng vậy. Nay việc qua rồi, mới dám len lén vào đây, cười cho thỏa thích.:g::g::g::g:
Vãi cả Hà:i::i:,ko thể k comment bài viết này:c::c: