PDA

View Full Version : Thày giáo Nguyễn Thế Vinh - người nghệ sỹ một tay



Khánh Hoàng
03/8/10, 10:50 PM
Nghe đồn có người khuyết tật chơi đàn bằng một tay, tò mò lên mạng search thử. Quả là có thiệt! Trời đất ơi! Mình chân tay lành lặn thế này mà chẳng làm được trò trống gì cả, buồn hết sức.
Copy mấy bài để anh em đọc và suy ngẫm.


NGUYỄN THẾ VINH - MỘT TAY TẠO SÓNG!

Trong làng “quái kiệt” của nghệ sĩ Sài Gòn, Nguyễn Thế Vinh là người it tuổi nhất. “Thua vai” nhưng không “lép vế” so với các bậc đàn anh đâu nhé! Một tay, Nguyễn Thế Vinh có thể hoà tấu guitar và harmonica một cách nhuần nhuyễn. Ít ai biết, để có thể điều chỉnh từng nốt nhạc trên cung đàn, anh đã mất hơn ba năm ròng rã tìm ra một cách chơi nhạc riêng khi mình chỉ có một cánh tay.


[/URL][Only registered and activated users can see links] ([Only registered and activated users can see links])

"Quái kiệt" Nguyễn Thế Vinh (Ảnh: Hồng Sơn)
Và khi Vinh lướt tay trên những dây đàn, âm thanh phiêu diêu, sâu lắng của những bản tình ca vang lên khiến không ít khán giả phải ồ lên trầm trồ và lặng phắc ngay sau đó để nhường chỗ cho giai điệu. Không ít lần bỗng dưng có khán giả hiếu kì phải bước tới gần anh để xem bằng được chàng trai này làm cách nào để có thể một tay hoà tấu?!
Gọi cho Nguyễn Thế Vinh lần gần nhất, hỏi thăm, anh cười khề khà: “Giờ, Vinh làm giáo làng, đang dạy học ở Bình Dương, cuối tuần về Sài Gòn chơi đàn”. Với người khác “giáo làng” thật giản dị, nhưng với Vinh, đó là một bến đỗ bình an, không phải ai trong hoàn cảnh anh cũng neo lại được.

Nỗi buồn như sóng
Nhìn gương mặt hiền lành với nụ cười tươi mỗi khi trò chuyện, khó mà biết cuộc sống của Nguyễn Thế Vinh đã trải qua nhiều cảnh ngộ mà không phải ai cũng dễ dàng chấp nhận. Sinh năm 1970, ở làng quê nghèo xứ cát bỏng: Bắc Bình, Bình Thuận - vùng đất thừa nắng, thừa gió và đất bạc màu. Nỗi buồn bắt đầu cuốn lấy Vinh từ tuổi lên 4, triền miên như thể là định mệnh đã buộc vào. Cha mất vì bom đạn chiến tranh, ba năm sau, người mẹ quá đau buồn, sức khoẻ và tinh thần cũng theo đà tuột dốc, bỏ lại đàn con thơ theo chồng về chín suối. Tiếp đó, người anh trai cũng buồn quá mà đi theo cha mẹ.
Lên 8 tuổi, Vinh bị ngã gãy tay trong một buổi chăn bò. Lý do nghe thật đơn giản mà đắng chát: “Do mình nhỏ quá, ngồi trên lưng con bò đi trước, kéo con sau, bị con bò giằng sợi dây lại, thế là ngã gãy tay”.
Bấy giờ, do không có điều kiện, lại tin tưởng hơi quá vào những thầy “lang băm”, chỉ bó tay bằng thuốc Nam với những nắm thuốc lá qua loa nên cánh tay bị nhiễm trùng, hoại tử. Đưa vào bệnh viện thì đã trễ, phải cưa cụt cả cánh tay. Hè năm lên lớp 3 ấy, Vinh phải vượt qua nỗi đau đầu tiên bằng cách tập viết tay tái. Lần đầu vào lớp 1, Vinh thuận tay trái, cô giáo phải cầm thước khẻ lên tay để cậu tập viết thuận tay phải. Lên lớp ba lại tập viết bằng tay trái, vì cánh tay phải đã gãy mất.


([Only registered and activated users can see links])
[Only registered and activated users can see links] ([Only registered and activated users can see links])


Nguyễn Thế Vinh ở quê (Ảnh nhân vật)




Hụt hẫng, đau, cảm giác ngày ấy in đậm mãi trong Vinh. Tuổi thơ của cậu còn đọng lại vẫn là những buổi chăn bò, giúp ông ngoại ra sông lưới cá, mọi việc đều một tay vật lộn mà không lời kêu ca. Khó khăn khiến Vinh có vẻ nhỏ thó, đen đúa. Cậu già trước tuổi với đôi mắt ngợp ưu phiền. Sau những chật vật cuộc đời đẩy đưa, Vinh luôn ý thức: mình là trụ cột trong gia đình chỉ còn một chị, một em trai.

Ngã rẽ về Sài Gòn
Vinh theo học hết cấp 3 ở Bình Thuận, lặn lội vào Sài Gòn học nghề vẽ quảng cáo để mưu sinh. Đất Sài Gòn vẫn là điểm đến của nhiều số phận hẩm hiu nhưng tràn trề hy vọng. Vinh ở trọ cùng mấy anh sinh viên Đại học Kinh tế, bị “khích” thi đại học. Ừ thì thi, cùng với sự nỗ lực tự thân và sự giúp đỡ lẫn “khích bác”, sẻ chia của đám bạn, Vinh rẽ vào đường học như thế và đậu kỳ thi ấy. Làm một cậu sinh viên Đại học Kinh tế - “mỗi mình già” phần vì tuổi nhiều hơn, phần vì hoàn cảnh khắc hằn trên gương mặt.
Ngày vào thành phố trọ học, Vinh chỉ mang theo mình bộ đồ và túi đựng sách bút. Học, cố gắng lấy học bổng, và đi dạy kèm, không ngại kiêm luôn việc giữ xe ở khu Ký túc xá Trần Hưng Đạo, anh gồng gánh luôn người em từ quê vào. Có năm, Vinh phải bảo lưu kết quả học một năm, đi dạy kèm kiếm tiền, rồi mới học tiếp. Ra trường, qua nhiều công việc, anh dừng lại với nghề điện tử, kinh doanh, sửa chữa điện thoại di động, lúc này đang là “mốt” vì nhiều khách, nhiều hàng. (cách đây 5, 7 năm).
Việc làm “thầy thuốc” chữa trị những chú “dế” mobile nho nhỏ không phải dễ với Vinh. Một tay anh phải xoay chuyển nhẹ nhàng để chiếc máy không lệch so với tư thế của mình. Chuyện “đổ mồ hôi hột” vì sửa máy là thường tình. Chỉ một cánh tay, mọi việc có thể sẽ khó gấp đôi so với người khác. Chàng trai này chia sẻ như thế.
Tuy nghề sửa chữa điện thoại giúp Vinh “sống ổn” ở Sài Gòn, nhưng xem ra không phù hợp với anh chàng có mái tóc xoăn, nụ cười hiền, thoáng buồn và nước da ngăm ngăm này. Vinh quay lại nghề dạy học, với vốn liếng kinh nghiệm từ những ngày dạy kèm thời sinh viên. “Vinh làm anh giáo làng”, cụm từ ấy thật chất phác, nhưng chứa bao hạnh phúc, thanh thản đối với Vinh.
“Ngày xưa có anh Trương Chi…”, Vinh vẫn tránh nói về những chuyện đời tư dù ánh mắt buồn diệu vợi ấy vẫn luôn ăm ắp yêu thương. Có lần, anh chỉ chia sẻ ngân nga câu nhạc Trịnh: “Ngày sau sỏi đá cũng cần có nhau”.

Nhạc ở tâm hồn

Một tay hoà tấu: cần năng khiếu, yêu nhạc và nỗ lực
"Tôi từng nghe Vinh đàn cách đây cũng lâu, đó là một tay đàn đặc biệt. Vinh đặc biệt vì một tay chơi guitar – phải có trình độ kỹ thuật cao mới có thể dùng kỹ thuật Coule’ (vừa bấm vừa móc bằng một tay), lại là tay trái. Hơn thế, vừa chơi guitar, vừa chơi Harmonica mà không cần người đệm là một sự khó khăn; chơi hai tuyến giai điệu độc lập sẽ rất khó vì đòi hỏi khả năng tập trung rất cao. Phải có có năng khiếu thực thụ mới có khả năng tập luyện những “ngón đàn” đó, nếu không, có tập luyện mấy chục năm cũng sẽ thất bại mà thôi". (Nhà báo, Nhạc sĩ Hữu Trịnh).
Bên cạnh công việc kiếm sống, niềm đam mê âm nhạc là một phần cuộc sống của Vinh. Mê tiếng đàn guitar từ bé, mỗi lần nghe người cậu hay những người bạn gảy đàn, Vinh lại nhóm trong mình quyết tâm một tay tập đánh đàn. Sau ba năm nuôi “ngọn lửa” ấy, Vinh cũng tìm cho mình cách đánh như ngày hôm nay: gẩy đàn bằng ngón trỏ và bấm phím bằng các ngón còn lại, mọi thao tác đều diễn ra chỉ trên một đoạn cần đàn. Phải hằng năm sau anh mới có thể nhuần nhuyễn, mềm tay với cách đánh ấy. Để có được “ngón đàn” điêu luyện như hôm nay, không thể đếm hết bao lần ngón tay bị bật máu, lột da, bao lần mỏi mệt. Thậm chí có khi nản chí vì phải nghĩ ra một điều tưởng đơn giản: “Làm sao để đánh đàn”.
Khi đã luyện thành thạo cây guitar, Vinh lại mong tự mình có thể hoà tấu mà không phải nhờ thêm người bạn nào. Anh nghĩ cách gắn cố định cây Harmonica – cây kèn anh mê chơi từ nhỏ – vào cái giá gắn cố định vào thùng đàn guitar. “Xử” lần lượt từng “thằng” thì thật dễ, nhưng không dễ chút nào khi phải phân tâm, chơi cùng hai thứ một lúc. Thế mà, dần dần hai “đứa” cũng phải khuất phục Nguyễn Thế Vinh.
Nghe Vinh đàn, ai cũng hiểu trong tiếng đàn ấy, ngoài năng khiếu, ngoài sự chịu khó còn là một chiều sâu trong tâm hồn của người biểu diễn. Vinh bảo, tình cờ gặp nỗi buồn của mình trong nhạc Trịnh, niềm vui của mình cũng gặp ở đó, thế là mê. Nỗi đau từ ấu thơ của gia đình anh rất gần với những vết thương chiến tranh còn khoét sâu trong ký ức. Chính vì thế, Vinh hồn nhiên mê những “Ca khúc da vàng” của Trịnh, như một tiếng nói tri âm. Anh tìm được ở đó nỗi buồn, niềm vui cụ thể, lúc nào tâm trạng mình cũng có thể chung nhịp cùng.
Từ mê “Ca khúc da vàng” Vinh mê tình ca Trịnh. Từ tình ca Trịnh, Vinh mê luôn dòng nhạc trữ tình với những Văn Cao, Phạm Duy… Nghe anh hoà tấu “Thiên thai”, “Trương Chi”… tại ATB , chính bà chủ ATB – ca sĩ Ánh Tuyết phải ghi nhận: “Rất phiêu, rất hồn, đúng chất trữ tình không lạc đi đâu được”.

Không có sự thông cảm trong nghệ thuật


([Only registered and activated users can see links])
[URL="[Only registered and activated users can see links]"][Only registered and activated users can see links] ([Only registered and activated users can see links])

Nguyễn Thế Vinh đang chơi đàn ở quán Hội Ngộ. Ảnh: Hồng Sơn

Anh tình cờ gia nhập Hội quán Hội ngộ đầu năm 2004. Theo dòng du ca, mỗi khi rảnh rỗi anh ôm đàn và kèn lang thang các quán sá, nơi có những người cùng đam mê dòng nhạc trữ tình với mình, gửi tới họ giai điệu những khúc tình ca. Cuối tuần, anh lại chạy xe từ Bình Dương về Sài Gòn đi biểu diễn ở một vài tụ điểm, hoàn toàn không phải mục đích thêm thu nhập, mà vì niềm vui được chia sẻ. Niềm vui ấy khiến Vinh thấy Sài Gòn thật gần với mình, mà không hề ngại chạy xe đường dài, dù ắt hẳn với một cánh tay sẽ có những lúc mỏi mệt.
Độ này, niềm vui của Nguyễn Thế Vinh được nhân lên nhiều lần khi cuộc sống của anh cũng tạm đỡ cơ cực, và gặp được những người bạn tâm giao: Hà Chương, Thuỷ Tiên cùng anh lập nhóm hát. Hà Chương được biết đến là nhạc sĩ khiếm thị có tài với album “Món quà của sóng” đã ra mắt. Thuỷ Tiên dù bị khuyết tật ở miệng vẫn hát rất hay những ca khúc Trịnh Công Sơn, đã ra mắt album “Xin cho tôi”. Họ đến với nhau bởi “hữu duyên” từ âm nhạc, từ những tâm hồn, tấm lòng đồng điệu. Nhóm không ngại ra tận Miền Trung, lặn lội về miền Tây Nam Bộ để đưa lời ca tiếng đàn của mình về với khán giả, nhất là những khán giả khuyết tật với mục đích duy nhất: làm từ thiện.
“Nghệ thuật không có sự thông cảm, dù khi bị khuyết tật”. Để hiểu hơn về Vinh, có lẽ không gì hơn là hãy một lần đến với tiếng đàn của anh. Bởi khi nghe Vinh đàn, đã không ít người như ca sĩ Ánh tuyết, nhạc sĩ Nguyễn Ánh 9… thấy lòng mình khe khẽ rung lên xúc động, không phải vì trước một tâm hồn yêu nhạc của người khuyết tật Nguyễn Thế Vinh mà từ tay đàn đầy rung cảm nghệ thuật Nguyễn Thế Vinh.


[Only registered and activated users can see links]


[Only registered and activated users can see links]


[Only registered and activated users can see links]

NTP
04/8/10, 02:27 PM
Thật sự cảm phục ý chí 1 con người.
Cảm phục, cảm phục, cảm phục vạn lần ................................

Sonkeyboard
04/8/10, 03:15 PM
Ông này giỏi quá, ông trời rất công bằng khi cho họ có tài năng như vậy, xin gửi lời cảm phục tới anh

qqqdaica
19/8/10, 04:23 PM
Hay quá, bái phục pái phục Hay quá, bái phục pái phục Hay quá, bái phục pái phục
Xin lỗi spam

levuongle
28/9/10, 09:15 AM
Thật là cảm động và kính phục. Phải cho mấy ông lãnh đạo cấp cao bên khâu xét duyện âm nhạc thấy cảnh này thì họa may mới lay động được lương tâm nghề nghiệp của mấy ổng.

Oldman
28/9/10, 10:12 AM
Ai hay xin beat, không chịu tự làm, xem clip này mà làm gương đi nhé.:a:

AH_Studio
28/9/10, 12:04 PM
Quá nể ông bạn này đó. Phải tập tành nhiều và rất điêu luyện lắm mới chơi được như vậy

VuongMinh2006
28/9/10, 12:07 PM
Mình đủ tay chưa chắc đánh hay bằng người ta 1 tay

HoangNguyenCD
28/9/10, 01:35 PM
Quá nể ông bạn này đó. Phải tập tành nhiều và rất điêu luyện lắm mới chơi được như vậy
Mình dẫn chứng bài viết của bạn với một câu hỏi của bạn nha!

<table width="99%" align="left" border="0" cellpadding="0" cellspacing="0"><tbody><tr valign="top"><td width="1%">[28-09, 14:21] anh_huong ([Only registered and activated users can see links]): </td> <td style=""> Tôi mạn phép được nói thẳng : Thành viên gọi là VIP nhưng có nhiều câu trả lời có đúng là vip không ?</td></tr></tbody></table>
Mỗi một 4rum đều có cánh phân cấp riêng VD: VAE phân cấp từ sơ cấp tới trung cấp tới cao đẳng rồi đại học........ và cứ thế cộng lên đó là sự động viên tích cực cho những người tham gia viết bài.
Còn tham gia 4rum này nhiều bạn sẽ hiểu những người có đóng góp tích cực mang tính xây dựng 4rum thì đều dc nâng cấp theo số bài bạn đã viết.
Còn tất nhiên nếu spam tôi đố bạn viết dc 20 bài một ngày trong 4rum này( Vì thể nào cũng bị xóa vài bài vì không hợp lệ:)))
Cố gắng tham gia nhiều nha! Mong nhận được sự đóng góp nhiều của bạn. Thân!

quanorgan1986
28/9/10, 02:03 PM
đúng là không có gì có thể ngăn cản nỗi ý chí của con người,anh bạn này vừa có tật vừa có tài,quá khâm phục khâm phục.cảm ơn bạn hoangson đã post 1 bài hết sức ý nghĩa,một tấm gương sáng cho chúng ta noi theo.

Ao_ngan_tay
28/9/10, 03:05 PM
Em may mắn dc trực tiếp nghe ah Nguyễn Thế Vinh chơi Guitar tại quán Cafe Guitar Gỗ,phải nói là quá tuyệt vời, và củng rất cảm động nữa....

lihung
07/4/11, 10:30 PM
có tật ắc sẽ có tài. người còn nguyên vẹn không thể sánh bằng đó gọi là thiên tài chỉ một không hay
Nhớ viết hoa đầu câu nhé

Sonkeyboard
08/4/11, 02:35 PM
có tật ắc sẽ có tài. người còn nguyên vẹn không thể sánh bằng đó gọi là thiên tài chỉ một không hay
Nhớ viết hoa đầu câu nhé
Nghe từ "Có Tật" thường nói về điều xấu, còn đây là bị khiếm khuyết, tự nhiên rất công bằng, khi cơ thể kiếm khuyết một cái gì đó thì trời lại cho cái khác hơn người, như người khiếm thị trời phú cho đôi tai rất thính để đỡ đi phần nào gánh nặng do không thấy ánh sáng, mà tai thính thì cực kỳ thuận lợi cho việc tập nhạc

Midi2657
08/4/11, 07:59 PM
Đúng một phần nhưng đâu phải trời cho tất tần tật về tài,về khiếu,nếu anh không cố gắng lao động,học hỏi và rèn luyện kỹ năng thì chỉ là "Phế nhân"thôi,có tật không tập đàn hay cố gắng làm gì khác mà chỉ đi khất thực thì đâu có gọi là"Có tật có tài".
Có nhiều người mù thì họ tận dụng đôi tai để nghe,nhìn thay cho đôi mắt,không phải tai họ thính hơn tai ta mà vì mắt ta sáng nên ta không cần chăm chú nghe như họ.
Thật thán phục những người có ý chí và vượt lên số phận.

duyvuthanh
08/4/11, 08:56 PM
Ngoài số nhiều không có tài mà nhiều tật (có em:D), thì cũng có không ít người tự sanh tật khoái tạo ra cái dị, khác người, cũng là cái tài...Có người có tay nhưng chơi đàn bằng...răng, rồi lắm kỷ lục Guinness nghe xong phải khen...họ rảnh thiệt:) độc đáo thì có, nhưng kết quả đạt đựợc có lẽ có cách tự nhiên hơn...
Nhưng phục người này, số phận lấy đi một tay mà không chịu thua...có lẽ là đam mê + năng khiếu + một ý chí chinh phục từ mặc cảm khuyết tật. Bạn nào đang chơi ghita (có hai tay à nghe:d) thử móc sát chỗ tay bấm coi, lủng củng liền.

Quaiy
09/4/11, 12:28 AM
Và một số phận còn bi thảm hơn đã tao cho chúng ta một cảm xúc không kém phần mãnh liệt

[Only registered and activated users can see links]

Quaiy
09/4/11, 12:30 AM
Let it be - cũng bằng đôi chân

[Only registered and activated users can see links]

xuantinhs910
09/4/11, 09:27 AM
Thật hay ! thật cảm động
Thế mới biết ý chí sắt thép của con người như thế nào
Xin chúc anh luôn vui vẻ mạnh khỏe cống hiến nhiều hơn nữa cho nền âm nhạc

saobienorgan
09/11/11, 12:32 PM
Nhân Ngày nhà giáo 20/11 gửi tới các Thày cô giáo trong diễn đàn lời chúc sức khỏe và hạnh phúc. Gửi mọi người tấm gương nghị lực Nguyễn Thế Vinh, một thày giáo một nghệ sỹ. Mong admin đừng dồn topic này nữa, xin cám ơn

Thổi hacmonica và chơi guitare bằng một tay : Thày giáo, nghệ sỹ Nguyễn Thế Vinh

Diễm Xưa

<iframe width="420" height="315" src="[Only registered and activated users can see links]" frameborder="0" allowfullscreen></iframe>


Tuổi Đá Buồn

<iframe width="420" height="315" src="[Only registered and activated users can see links]" frameborder="0" allowfullscreen></iframe>









Bụi Phấn


<iframe width="420" height="315" src="[Only registered and activated users can see links]" frameborder="0" allowfullscreen></iframe>

TheThuongNT
09/11/11, 12:46 PM
Một tấm gương nghị lực thật đáng khâm phục

jerry_classic
14/11/11, 08:21 AM
Mình đang quay lại Guitare, cây Classic mình vừa đặt bác Lợi 393 Bạch Mai Hà Nội và sở hữu nó được khoảng 1 tháng nay. Mình quay lại bởi đã xa nó từ khi tốt nghiệp đại học từ 1984, vậy là 36 năm rồi. Mình quay lại bởi sự nghiệp chuyên môn của mình cũng đã đến lúc các đồng nghiệp trẻ sẽ kế tục, mình trở lại giá trị tinh thần của riêng mình.

Khi quay lại với Guitare classic mình nhận thấy công nghệ IT hỗ trợ rất nhiều, từ Sheet phải đọc nốt, theo trường độ, theo nhịp... trong khi nhạc lý mình chỉ tự học đủ để phân biệt mà thể hiện thành giai điệu trên cây đàn mà không đủ cầm sheet mà xướng âm trực tiếp. Có Guitar Pro và tab cái khó nhất đã được hỗ trợ, nó giúp mình thưởng thức qua giai điệu cơ bản của bản nhạc cần tìm hiểu trước khi tập. Lẽ đó, mới hơn 1 tháng mình đã tiếp cận xong bản Bài ca hy vọng và Romance. Nhưng điều mà mình thiếu nhất đó chính là nghị lực, mình đã tìm được một tấm gương về nghị lực chính từ anh Nguyễn Thế Vinh, một người thầy, một người bình thường nhưng là niềm tự hào của không chỉ đối với những người khiếm thị. Xem anh biểu diễn có cả khán giả nước ngoài thưởng thức hết sức ngưỡng mộ. Nghị lực của anh vì thế không chỉ làm tự hào cho người Việt Nam mà còn nhắc nhở mỗi chúng ta cần có nghị lực để vượt khó. Hồ chủ tịch dạy "Không có việc gì khó, chỉ sợ lòng không bền..." và chính anh là một trong những con người đang chứng minh cho lời dạy đó.

Nhân ngày 20/11 đang đến, xin gửi tới anh lời cảm phục, chúc anh sức khỏe, mãi là tấm gương cho chúng tôi, cho thế hệ trẻ ngày nay vượt khó vươn lên đạt đến hoài bão của riêng mình. Chúc các đồng nghiệp của anh, những người đang thực hiện nhiệm vụ trồng người vươn tới những giá trị thực của cuộc sống, để dân tộc ta mãi mãi "Tôn sư - trọng đạo" mà các thầy, các cô mãi xứng đáng với truyền thống văn hóa đó tri ân đối với những người thầy.

Một lầm nữa xin chân thành cảm ơn thầy Nguyễn Thế Vinh đã và là một trong những tấm gương cho Jerry có thêm niềm tin và nghị lực trong cuộc sống hôm nay!